Không quên
Không quên
Ta cố quên mà không quên được
Sáng đầu năm mở mạng xem tin
Ta thương lắm một căn lều bạt
Mấy trẻ lơ ngơ đón Tết vô tình
Nhấp chén rượu lòng ta đắng nghẹn
Mường tượng thôi sao vẫn bất an
Có lẽ ta đau giữa thanh thiên bạch nhật
Người với người sao nỡ manh tâm
Trong căn lều có một niềm vui
Và nỗi đau tận cùng gan ruột
Nếu lẽ đời cho ta điều ước
Giản dị thôi công lý phải rạch ròi
Quan huyện kia phải lột áo đi thôi
Và lủ người tham tàn gian giảo
Sẽ vào vạc dầu luộc sôi bằng máu
Trần không làm có âm phủ đợi bây
Giữa ngày xuân ta nói lời này



Bản in
