Sign up

Táo quân Sông Hãn

ductien 05 February, 2010 05:44 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

"Photobucket


 Táo quân Sông Hãn

        Bẩm báo Ngọc Hoàng !

                                         

Kỷ sửu sắp qua

Canh dần đang tới              

Cầu mong vận mới           

Một năm an lành              

Táo tôi lập thành               

Một trang văn mạng          

Muôn tâu hoàng thượng    

Những chuyện buồn vui   

Táo tôi bùi ngùi                

Tâu trình thượng đế

Một năm hồ dễ

Để mấy ai quên

Sông Hãn thành tên

Từ ngày kết nhóm

Tình thơ lai láng

Vang tiếng xa gần

Bè bạn quen thân

Tới lui thăm hỏi

Người luôn mong mỏi

Hoàng Cát quê ta

Phan chí Thắng là

Bạn bầu chí cốt

Mới hay chí thiết

Văn mạng một nhà

Bia vào lời ra

Ân tình sá kể

Mới hay nhân thế

Nhóm Bloger

Như Lộc quê ta

Có thêm Lãm Thắng

Nhạc sĩ nhỏ nhắn

Trương Pháp quê mình

Có thêm ân tình

Là Ngô Công Tấn

Nếu không lấn cấn            

Buổi vui còn dài

Vội vã chia tay

Bùi ngùi khôn xiết

Tình thơ da diết

Là Mai văn Hoan

Có thêm cô nàng

Nguyễn Hòa yêu dấu

Blog nồng hậu

Chính hiệu Ngô Minh

Cả Hồ sỹ Bình

Và Trần Trình Lãm

Thơ ca giao cảm

Vang dội gần xa

Khả sỹ nhà ta

Cũng vào thăm viếng

Blog được tiếng

Vương Tâm ghé thăm

Tri kỷ tri âm

Tình thơ vang vọng

Một bài ký động

Tứ quái thơ đời

Văn nghệ trẻ chơi

Bốn thằng sông Hãn

Tình yêu quái đảng

Đến tận nhà đài

Nguyến Huấn so tài

Cùng Phan sĩ Sáu

Tình thơ yêu dấu

Còn có Bảy Thi

Dặm đường sá chi

Một mình một ngựa

Thi ca nhạc họa

Quỳnh Hợp nữ nhi

Cũng về chạm ly

Mừng Sông Hãn quán

Thi ca không quản

Mượn gió mây trời

Rong ruổi tận nơi

Miễn vui bè bạn

Cà mau điểm sáng

Đích đến cuối cùng

Bạc Liêu điểm dừng

Rượu bia không chán

Bài ca ai oán

Dạ cổ hoài lang

Tha thiết vô vàn

Bạn bầu duyên nợ

Vĩnh Long nức nỡ

Đón bạn cố tri

Tất cả những gì

Bạn bè mong muốn

Sài Gòn điểm đến

Hứa hẹn tưng bừng

Blog Nguyên Hùng

Hoa Huyền sẵn đón

Một đêm vui nhộn

Dinh Độc lập nhà

Bốn thằng còn ba

Vẫn vui không kể

Xe về đến trễ

Đà Lạt rong chơi

Mới tìm đến nơi

Đã hay duyên nợ

Vũng Tàu không lỡ

Đức Đát đang chờ

Một chai rượu hờ

Chung vui mấy bận

Lấn ca lấn cấn

Về tới Nha Trang

Tìm tới họ hàng

Mình So với bạn

Dốc lòng uống cạn

Tạm biệt lên đường

Quy nhơn thân thương

Có bầu có bạn

Cuộc vui chưa cạn

Đã tới Tua Ran

Trần trình Lãm sang

Có thêm Trần Phạm

Vui chơi thỏa đáng

Rong ruổi gần xa

Về đến tận nhà

Mười lăm ngày chẵn

Mỗi nhà mỗi cảnh

Vui thú điền viên

Bỗng trang Đức Tiên

Có lời Trọng Tạo

Mời ra giao hảo

Hội mùa thu Ba

Hà Nội thủ đô

Lần này gặp bạn

Xi ca đóng sẵn

Một thùng chẳng chơi

Xe vừa lả lơi

Đã mang lấy họa

Thành Vinh sáng lóa

Nằm đợi dài dài

Không về kịp rồi

Đành thôi lỗi hẹn

Mùa thu không đến

Bạn tiếc ngẩn ngơ

Mãi đến tận giờ

Vương Tâm mang hộ

Quà quê một lố

Là hương quê nhà

Bạn bầu gần xa

Một ly nâng chén

Niềm vui kế đến

Phéc ti van hoa

Đà Lạt mông mơ

Bốn tên cất bước

Bởi không hẹn trước

Nên đành phải xa

Đức Trọng gọi là

Ở chơi thoải mái

Ba đoàn gặp lại

Mướn thế chủ công

Sông Hãn xin vâng

Mở đầu hoành tráng

Tình thơ lai láng

Những cuộc vuông tròn

Đức Tiên vẫn còn

Ghé thăm Hà Nội

Thanh Tịnh không ngại

Tiếp bạn gần xa

Tình quả bao la

Nói sao hết được

Nguyện lòng sau trước

Bẩm báo ngọc hoàng

Một năm vô vàn

Chuyện vui lập nhóm

Không vì nổi tiếng

Chỉ tấm lòng chung

Muôn sự lao lung

Muôn tâu Hoàng thượng


Xuân tròn tuổi - Đức Tiên

ductien 27 January, 2010 10:44 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)
mso-bidi-language:#0400;}



 Xuân tròn tuổi

                    Đức Tiên


Hỏi dòng sông Hiếu mênh mang

Hỏi con đò chở nắng vàng về xuôi

Mùa xuân tròn tuổi đến rồi

Có gom đủ nắng cho trời xanh hơn

Hỏi đào mai hỏi gió ngàn

Kịp đưa hương sắc đỏ vàng về xuân

Giọt sương cọng lá trong ngần

Gọi mùa thao thức ngày xanh bên trời

Mùa xuân tròn tuổi đến rồi

Phố quê tên mới lên môi ngọt ngào

Hồng tươi trên mấy nụ đào

Áo em cợt gió đan vào hư không

Tơ trời thả giữa mênh mông

Lúa non lên ngọn xanh đồng làng quê

Mùa xuân tròn tuổi đang về

Hội làng trống dội triền đê dập dờn

Bỏ ngày nắng kép mưa đơn

Trên đôi mắt mẹ ngàn muôn dấu cười

Mùa xuân tròn tuổi đến rồi

Ta nghe gió hát nên lời...rằng xuân

                                   Xuân 2010

 


Sự thật bẽ bàng _ Đức Tiên

ductien 23 January, 2010 09:45 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)


 

 Sự thật bẽ bàng

                      
                      
Đức Tiên



Biết nói gì với em đêm nay

Khi ngọn nến lung linh vụt tắt

Em đánh đổi tuổi thơ bằng con tim rất thật

Tuổi thơ em qua mùa bão giông


Những bài ca đêm nay

Bạn bè hát mừng em hay buồn cho kiếp người em nhận lấy

Niềm vui đâu sao khúc hát nửa vời

Em có thấy

Hai nửa vui buồn đan vào nhau


Vui lên em

Một khúc dạo đầu

Rồi em ẩn vào bài ca năm tháng

Tình em chứa chan

Đêm nay đêm mê man

Em hát như không hề biết hát

Lời ca sao dào dạt

Như sóng nước vơi đầy


Anh ngồi đây

Trước bạn bè và bao đồng nghiệp

Sao nghe lòng thê thiết

Như cùng em đi đến tận cõi xa mờ


Một khúc hát một bài thơ

Có ăn nhập gì đâu sao lòng người vương vấn

Ơi cuộc đời lận đận

Có theo em đi về


Biết nói gì với em đêm nay

Anh như kẻ lãng du đi tìm bóng hình đã khuất

Trong tỉnh lặng em là sự thật

Sự thật bẽ bàng ta có trong nhau


Vô duyên ta lại gặp mình - Đức Tiên

ductien 16 January, 2010 10:44 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

 Vô duyên ta lại gặp mình

 

                              Đức Tiên

 

 

 

Tình cờ sao lại gặp em

Bóng ngày xưa một chiều êm xóm nghèo

Mới thôi ngày tháng qua vèo

Hai mươi năm lận người theo phương trời

Ngượng nghe lấy tiếng chào mời

Không dưng sao lại líu lời nói năng

Ơ đôi mắt!Ơ hàm răng !

Nét xưa vèn vẹn bóng hằng lạ chưa

Ray rứt nắng ray rứt mưa

Nói sao cho thể để vừa lòng em

Lệ nào nhỏ hạt vào đêm

Trôi theo nỗi nhớ mà quên hình hài

Con đường rẽ lối chia hai

Người về gối chẵn phôi phai hương tình

Cớ sao em lại làm thinh ?

Ta nghe có tiếng con tim thầm thì

Gặp nhau để chẳng làm chi

Mà vương vấn buộc bước đi không đành

Chẳng trách em, chẳng trách anh

Thôi thì tại gió, tại trăng thôi mà

Gặp nhau một thoáng lại xa

Nhưng hồn cũng đọng dăm ba ân tình

Vô duyên ta lại gặp mình...


Gặp tứ quái thơ "Sông Hãn"

ductien 14 January, 2010 14:08 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

             Gặp tứ quái thơ "Sông Hãn"

                                        Ký của Vương Tâm

                          ( Bài đăng trên báo Văn nghệ trẻ )

      Hẹn hò mãi đến tận cuối năm 2009, tôi mới vào được Đông Hà, để gặp tứ quái thơ "Sông Hãn". Tôi gọi vậy bởi họ, trước hết là những blogers trên cùng mạng văn chương với nhau, đó là thi sĩ Phan Văn Quang, phân hội trưởng phân hội VHNTQuảng Trị,rồi đến nhà  thơ  Đức Tiên, người đã liên tục giục dã tôi trong chuyến đi này; kế đến là ông chủ hiệu cà phê "Châu Giang", suốt ngày nghe nhạc Trịnh, có cái tên rất trẻ Xuân Lợi và thơ anh cũng vậy, ấm áp và tình si. Còn bloger trẻ nhất trong số họ là Mai Thanh Tịnh, nhưng tuổi cũng đã ngoại tứ tuần, lại gồ ghề trong thơ đúng như anh ngoài đời, một kẻ giang hồ vặt, luôn tất bật trên đường vì làm ăn. Tôi gọi họ là tứ quái, bởi sau đó là cái chuyện, họ kết nghĩa với nhau như anh em trong cùng một ý tưởng trên con đường thơ. Và trên mỗi cái tên của họ ở giao diện đều xưng cái danh "Sông Hãn" kèm theo. Cả bốn đã từng tự tổ chức nhiều chuyến đi thực tế, đúng với nghĩa chu du đây đó, trên cái xe ô tô ọc ạch của kẻ giang hồ họ Mai. Đến đâu viết đó và khích lệ nhau sáng tác, thậm chí có lúc còn cãi vã nhau vì câu chữ, nhưng sau đó lại dùng rượu để giải hoà, và lại nhâm nhi câu chữ mà mình thấy khoái chí. Ấy thế rồi có những tập thơ ra đời sau các chuyến đi ấy...Thế là họ kết bạn và luôn luôn ới nhau dù chỉ là để ăn một bát cháo hành, hoặc đọc cho nhau nghe một câu thơ chợt loé sáng. Trong một năm mà họ đã đi thăm và giao lưu với bạn bè văn thơ gần chục tỉnh phía Nam.

      Khi vào tới nơi, tôi mới hay rằng họ lập thành nhóm thơ "Sông Hãn", ngoài cái lẽ vì tình bạn, còn bởi họ muốn tiếp nối dòng sông thơ "Nguồn Hàn" ngày nào do các nhà thơ Chế Lan Viên, Vĩnh Mai, Dương Tường, Trần Hoàn, Lương An thành lập như một ngọn cờ thơ ca trên đất Quảng Trị một thời huy hoàng. Sau này phải nói, kế tiếp là lực lưọng thơ thời cuộc chiến chống Mỹ cũng thật sự vang dội với những cái tên như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Xuân Đức, Lê Thị Mây, ...

     Thực ra, khi lập nhóm thơ "Sông Hãn", cả bốn không hề cho rằng mình là thế hệ thay thế những lớp người thơ đi trước, mà họ chỉ ước vọng rằng cố tạo được một nhịp sống văn học riêng,  học hỏi cố vượt lên đóng góp được chút gì đó cho thi đàn đang rất đa dạng hiện nay. Nhà thơ Phan Văn Quang, một gương mặt rất sâu lắng trong thơ ca, đất Quảng nhỏ nhẹ nói với tôi:

- Vui thôi mà anh. Chơi với nhau vì cái tình, quý nhau vì cái nghĩa và đi với nhau vì nghiệp thơ đều nặng nợ một đời.

     Và rồi anh đọc ngay cho tôi nghe  câu ca dao Quảng Trị:

"Không thơm cũng thể hương đàn

Không trong cũng thể nước nguồn Hàn chảy ra"

     Thì ra họ lập nhóm cũng còn vì lẽ quê hương thân thiết đó. Thật đáng yêu làm sao. Khi tôi hỏi nhóm bầu ai làm trưởng hoặc phụ trách, thì mọi người đều lắc đầu tỏ ý chẳng có ai là số một cả. Đột nhiên Mai Thanh Tịnh nói một cách hóm hỉnh:

 - Cũng may mà không bầu. Mà nếu đem ra bầu không khéo lại có chuyện "chạy phiếu", "chạy chức" như chơi.

      Tất cả đều cười và tôi mới hay quả là bốn tay này cùng đều có sỏi trong đầu chứ chả đùa. Nhưng phải nói người nói nhiều và cũng lắm chuyện chính là  Đức Tiên. Tôi cho đây là "quái" đầu tiên phải tính đến. Vì có thời anh đã từng cầm súng đánh nhau tại thành cổ Quảng Trị, đầy ký ức; hơn nữa lại đã từng là sinh viên văn khoa đại học Huế, do vậy đọc cũng lắm, thuộc cũng nhiều. Nên sau khi đưa tôi vào lễ viếng các chiến sĩ đã hy sinh tại thành cổ,  Đức Tiên nhắc lại cho tôi nghe bốn câu thơ nổi tiếng của Lê Bá Dương:

"Đò lên Thạch Hãn ơi...chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi hai mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ, mãi mãi ngàn năm..."

     Rồi anh kể lại những kỷ niệm khó quên của mình trên chiến trường Quảng Trị năm 1972. Đó là những cuộc gặp gỡ các nhà văn nhà thơ đi thực tế trong lửa đạn bom rơi, như Thu Bồn, Xuân Quỳnh, Cảnh Trà, Trinh Đường...Những cuộc gặp gỡ này đã thôi thúc mầm thơ trong anh ngày thêm một dâng trào. Rồi những bài ca được viết ra ngay tại mặt trận của các nhạc sĩ Huy Thục, Doãn Nho, như "Tiếng đàn Ta lư" hay "Người con gái Sông La" đã làm hồn thơ  Đức Tiên xáo động với những vần thơ ấp ủ bấy lâu đã bật ra một cách chân thành về ký ức tình yêu trong thời chiến. Giọng thơ anh thật ấm áp, bên dòng sông Thạch Hãn êm đềm trôi:

"Rồi một ngày em phải xa tôi

Thời chinh chiến tôi lên đường từ ấy

Biền biệt chân trời hơi từng gió núi

Vẫn không quên hương nưng nức sầu đông

Em bây giờ còn nhớ bến sông

Hạt mưa  rào phương trời nào rơi rụng

Đèn thị xã vẫn sáng loà hào phóng

Mảnh vườn xưa hoa cỏ đã thay màu..."

     Trên đường người thường im lặng là Mai Thanh Tịnh, có lẽ một phần bởi  Đức Tiên nói hết, bên cạnh còn có Phan Văn Quang góp chuyện, và có thể vì còn tập trung lái xe. Thỉnh thoảng anh chỉ mỉm cười vì những chuyện vui của Đức Tiên, nhưng khi đến thăm bảo tàng cố tổng bí thư Lê Duẩn tại Triệu Phong, anh mới kể rằng Quảng Trị đối với anh là một mảnh đất tràn đầy kỷ niệm trong hồn thơ của mình. Anh kể lại cuộc chiến đấu diễn ra ở đây như một huyền thoại vậy, cách đánh  của chiến sĩ ta cũng vượt ra khỏi những quy ước thông thường. Và, ở đây những người bị thương không chịu lui về tuyến sau mà vẫn bám trụ kiên cường cùng đồng đội chiến đấu...Rồi anh lại kể mới đây thôi, nhiều bạn trẻ cùng gia đình trong đêm thả hoa đăng và thắp những nén hương tưởng nhớ đến những người chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến vĩ đại của dân tộc. Ánh đèn trôi chậm rãi trên dòng nước xanh trong, một cảnh sắc lung linh trong nỗi niềm thương nhớ chiến công bi tráng ngày nào. Mai Thamh Tịnh dừng lại với ánh mắt đăm chiêu nhìn về bên kia sông, rồi anh đọc cho tôi nghe những câu thơ cháy bỏng tình yêu quê hương như một lời tâm sự với các chiến binh ngày nào.

     Cầm tập thơ mới của Thanh Tịnh, có cái tên nghe cũng thấy lạ "Cầu vồng cõng những cơn mưa" và giọng thơ cũng thấy có nhiều nét tìm tòi. Dường như trong thơ anh có phảng phất chất của "Chế". Tôi hỏi như vậy khi đọc tập thơ mới nhất của anh trong chuyến đi Đà Lạt năm 2009, anh mỉm cười, không trả lời rồi bình thản đọc:

"Ta đóng đinh cho định mệnh nốt gầy

Buộc mảnh hồn tả tơi nhoè thao thức

Mặc vòng xoay vũ vần hư thực

Lặng miên man lạnh ngắt - mặc định ngày"

     Trầm lắng trong cách nghĩ, cánh chơi của mình, Mai Thanh Tịnh có nỗi khắc khoải riêng trong thơ, một ngôn ngữ riêng có chất kỳ bí, đó cũng là một chiêu quái trong cách thể hiện mình.

     Riêng nhà thơ Phan Văn Quang lại luôn lúng túng khi diễn đạt một điều gì đó. Anh còn khoe với tôi là mọi việc riêng của anh đều do các bạn lo cho hết. Hầu như các chuyến đi anh đểu trông cậy vào ba người bạn trong nhóm chuẩn bị cho hết mọi chuyện. Khi đưa tôi đến khu nhà thờ La Vang,  không ngờ anh gặp được một bà dì ở quê lên đi lễ. Anh đã cỡ sáu chục rồi mà cứ như con trẻ vậy, mừng muốn rơi nước mắt, làm mọi người thấy ngậm ngùi. Thảo nào đọc thơ anh có những nét cô đơn tủi phận vì những lo toan trong cuộc sống. Đọc bài "Ngồi một mình" của anh tôi thấy buồn man mác, với những câu:

"Vấn đề cũ cuối năm còn trả nợ

Ngân hàng ngâm thẻ đỏ ngồi run

Mấy thiệp cưới ngân nga chờ nhuận bút

Con mái già lật ổ xới tung"  

     Và để rồi mọi thứ lo toan trong anh lên tới tột đỉnh mà vẫn âm thầm chịu đựng:

"Ngồi một mình cuối năm trời trở gió

Vấn đề là không biết viết cho ai

Tim van hở thiếu tiền đi viện mổ

Nỗi buồn dầy năm tháng có lỳ chai"

     Tôi định đọc thêm bài "Thơ trên sân ga không có vé khứ hồi" của Quang thì Đức Tiên kêu lên:

   -À mà thôi đọc buồn thấy mồ!

     Anh đưa ngay cho tôi tập thơ của Xuân Lợi, khi vừa về đến quán cà phê Giang Châu.   Lúc này trời vừa xẩm tối. Bản nhạc Trịnh vẫn vang lên nồng nàn cùng với những nét u hoài  rêu phong qua giọng hat Khánh Ly. Xuân lợi có tới mấy chục đĩa nhạc của Trịnh. Anh nói sẽ trọn đời chỉ nghe nhạc Trịnh mà thôi. Sự kiên định đó cũng phần nào thể hiện trong thơ của anh chàng kế toán nhà nước này. Nghe nhạc để an ủi mình để cân bằng nhịp sống đang sôi động từng ngày, Xuân Lợi nghĩ thế và trút hết cảm xúc lắng đọng của mình vào những vần thơ về quê hương:

"Con trở về ray rứt không thôi

Nỗi buồn đọng dấu chân trâu ngõ vắng

Vẫn tháng ngày bao mùa mưa nắng

Lưng còng nghèo khó đắp đuổi quanh năm"

     Hay chỉ như nỗi nhớ mái trường thân yêu anh cũng có những tâm trạng khôn nguôi:

"Tuổi người qua chuỗi lênh đênh

Góc sân nắng loáng ghập ghềnh nhớ quên"

     Thơ Xuân Lợi lành hiền so với các bạn vì anh hướng tới cài bản ngã quê kiểng trong mọi nỗi niềm tâm tư, đến ngay như nhưng câu thơ tình của anh cũng vẫn chăm chút một giọng quê:

"Bỗng thương

  gầu nước lẳng lơ

   Bỗng đau

   quang gánh em giờ nhẹ tênh"

       Tôi đang thả hồn về miền quê thơ của Lợi thì  Đức Tiên tỏ ra tị và nói:

    - Thì ra ông không chịu đọc thơ tôi. Vậy để tôi đọc nhé!

     Nói rồi Tiên đọc luôn bài thơ mới nhất có cái tên rất "Đĩ" là "Lưu đày Mắt em". Phải nói giọng đọc của Tiên hay thật, hơi khê một chút nhưng cái âm khàn ấy lại được phát huy qua cách đọc bay bổng, như trên đài vậy làm tôi cũng thấy mê:

"...Em rằng nào có can chi

Trái tim mắc cạn thôi thì...buông tay

Buộc thêm một nét lông mày

Thì ra ta đã lưu đày... mắt em"

     Phải nói Tiên làm thơ lục bát rất hay, thực ra ở bài này tôi còn thích hai câu ở khổ trên, đó là:

"Đếm nhầm mấy đốt ngón tay

Thiếu thừa bù lấp cọng ngày chia đêm"

     Chữ "cọng ngày" thật gợi và mới lạ. Sau đó anh còn khoe còn một loạt bài lục bát nữa như "Ta về làm kiếp ăn mày", "Cho Quê"...Nhưng thôi thế cho đủ " Lục Phủ ngũ tạng của bọn này hả?- Tiên nói rồi ngừng đọc thơ và cả bốn người hẹn tôi sáng hôm sau đi ăn   cháo má lợn để coi như buổi liên hoan chia tay, tiễn tôi lên tàu ra Hà Nội.

     Hôm sau tôi chia tay tứ quái thơ ‘Sông Hãn" trong tiếng còi tầu rúc vang bên con sông Hiếu hiền lành và thơ mộng của thành phố Đông Hà. Trước khi con tàu chuyển bánh,   Đức Tiên còn dúi vào tay tôi chai rượu Xika, mà chúng tôi vừa uống dở nửa chừng. Tiên nói:

 -Anh uống nốt đi nhé và coi như cả bốn thằng chúng tôi đang ngất ngư cùng anh trên con tầu ra bắc.

     Tôi thấy rưng rưng khi tiếng còi tầu lại rúc lên khi chuyển bánh. Bốn người vẫn đứng ngóng theo trên sân ga cho đến khi xa khuất. Và thật không ngờ lúc này hai câu thơ trong bài "Thơ trên sân ga không có vé khứ hồi " của Phan Văn Quang lại vang lên trong tôi:

"Câu thơ xuân thì một đời lỡ chuyến

Hẩm hiu níu kéo phận người"

     Ngỡ như nhóm tứ quái Sông Hãn đang ở bên cạnh thế là tôi dốc ngưọc chai rượu tu một hơi đến cạn đáy. Con tàu hối hả đi. Tôi ngoái lại Đông Hà như một lời hẹn một mai sẽ về...


Chỉ có em cứu rỗi nổi linh hồn

ductien 11 January, 2010 17:06 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

 

Chỉ có em cứu rỗi nổi linh hồn


                                Đức Tiên



Ta ngấy ngán cuộc đời đầy bặm bụi

Những gian manh nấp sau những nụ cười

Những tráo trở bất ngờ không lượng nổi

Những phỉnh phờ phô vẽ lên ngôi


Phút tỉnh lặng là phút buồn tái tím

Ta thấy cỏ cây hạnh phúc vô chừng

Và gió nữa cứ vô tư đùa rỡn

Ta cô đơn tủi hổ không dưng...


Thì ta biết làm chi cho quây quả

Cứ ngồi lỳ,vật vưỡng thân ta

Ta mượn khói đốt xông cho khô ngực

Xua nỗi buồn như thể tà ma


Thì trời ạ cuối cùng rồi cũng thế

Chỉ có em cứu rỗi nổi linh hồn

Và men nữa mới làm ta tê dại

Rượu và em hai đấng thần tiên


Chuyện đã cũ còn hơn trái đất

Sao với ta như mới đầu đời

Xin tạ lỗi với ai đừng trách móc

Ta mới hiểu ta ...chỉ thế thôi !...


Ra mắt thơ và giao lưu Blogger

ductien 10 January, 2010 15:57 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

Ra mắt tập thơ " Chiêm bái quê nhà " và giao lưu Blogs

 

Tối hôm qua 9-1-2010, tại khuôn viên nhà riêng Blogger Trần Bình " Tiếng đàn ta lư " tác giả đã tổ chức buổi ra mắt tập thơ " Chiêm bái quê nhà " Tập thơ đầu tay của Trần Bình . Buổi ra mắt đã thu hút đông đảo bạn bè về dự. Sau buổi ra mắt, nhóm Sông Hãn đã mời các Bloger Đà Nẵng vào Đông Hà giao lưu.

  Sau đây là một số hình ảnh :

PhotobucketPhotobucket

Trần Bình và Minh Đường

Photobucket

     Đêm ra mắt tập thơ
Photobucket
     Minh Đường- Hoàng Hửu Quyết- La Thanh Hiền- Đức Tiên -Lê Diễn- Hai Sương

Photobucket


 Thanh Tịnh chăm chú nghe Lê Diễn đọc thơ

Photobucket"

Võ văn Luyến - Bạn thơ - Đức Tiên - Đào Tâm Thanh- Hoàng Hửu Quyết- Lê Đức Dục ( Báo Tuổi trẻ ) - Lê Diễn- Hai Sương

"Photobucket"

  Ngọc Lan diễn ngâm


Photobucket"


Mây chùng phố núi - Đức Tiên

ductien 06 January, 2010 19:50 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

Mây chùng phố núi


 

                       Đức Tiên

                  ( Tặng Lê Công và bạn bè phố núi )



Mây chùng lại đón ta về phố núi

Nắng vàng reo con phố rợp đầy hoa

Hàng thông đứng nhìn trời thăm thẳm

Khói sương mây hâm hấp mái nhà


Đà Lạt xứ mơ buông cánh áo

Muôn hồng nghìn tía lả lơi bay

Đá núi hoa cài trong sương lạnh

Cây dại bên đường cũng biết trổ hoa


Kỳ lạ quá thác prenn mở ngực

Xối huyên thiên bọt trắng lưng trời

Hồ Than thở trầm mình tung ảo giác

Phật cũng hóa thân làm vạn bông hoa


Trên đường hoa ta học nết hoa

Cứ im lặng cần chi lời đường mật

Cứ nhè nhẹ nhả hương vào gió thoảng

Đủ say lòng du khách lại qua


Ta về phố núi lòng thanh sạch

Như uống vào tim nước Cam Lồ

Hoa vẽ cho ta tìm lối sống

Ồn ào chi có lúc phải nam mô !


Chia tay Đà Lạt ta nhung nhớ

Một góc cao nguyên đất nở hoa

Hoa có trên môi hoa ở mắt

Dẫu xa rồi mà đâu có xa...

                  
                      Festival hoa 1-1 2010


Đà Lạt miền hoa --Đức Tiên

ductien 04 January, 2010 16:06 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

Đà Lạt miền hoa

 

 Đà Lạt miền hoa

                       Đức Tiên

 

 

  Đợi chờ rồi cũng tới. Đúng 5h sáng ngày 31-12 ,bốn trái tim có cánh trong nhóm thơ Sông Hãn đã lên đường mang theo những thông điệp về tình yêu, tình blogger về với  festival hoa Đà Lạt 2010 , lễ hội hoa hướng tới nghìn năm Thăng Long , ngày đất nước Vạn Xuân thụ chiếu dời đô của Thái tổ họ Lý mở ra một kỹ nguyên mới kỹ nguyên Thăng Long rực rỡ tên vàng.

   Chặng dừng chân đầu tiên mở đầu cho hành trình giao lưu Blog là Quy Nhơn đất võ trời thơ. Đêm đầy sao , biển Quy Nhơn lung linh huyền ảo với ánh đèn màu, nhóm anh em sau một chặng đường dài gần 600 cây số đã ghé lại nơi đây theo tín hiệu thông tin của anh em Blogger Bình Định. Cuộc hội ngộ đầu tiên trong đợi chờ và hoài vọng nôn nao khi Các Blogger Bình Định nối nhau nghẽn mạch. Trồi trụt thời gian rồi cùng từ từ xuất hiện. Cảm giác lúc này như là chúng ta đợi chờ các vai diễn... Kia rồi Thanh Xuân nhà thơ thuộc nhóm "Gia đình áo trắng ", tiếp đến là Blog Cao hoàng Từ Đoan thường xuất hiện trên VN.Weblogs với cái tên cực kỳ gợi cảm : Rêu. Sau lưng Rêu là một Blog mới trình làng Thanh Nhi, người em gái nhỏ nhắn, thân thương thường chỉ biết cười mà không nói. Sốt ruột đợi chờ, thôi thì cũng phải nháp lấy mấy cốc cho đở ghiền và chờ đợi. Đây rồi Mang Viên Long,, Blog truyện ngắn nhiều kỳ xuất hiện cùng với nhà thơ nhà giáo Bá Duy một Blog năng nổ giao lưu với nhiều vần thơ họa.Và đây, một bộ ria đen như hắc ín na ná nhạc sĩ Nguyễn Cường được giới thiệu đó là nhà thơ Đào Duy Anh trưởng nhóm sáng tác trẻ Bình Định cũng đến hội nhập. Cuộc giao lưu còn có nhà thơ Phạm văn Phương, Blog thơ Quốc Khánh và người hâm mộ thơ Văn Thắng cùng đến với anh em. Từ ảo đến thực, từ văn đến đời , cuộc vui ấm dần trong tiếng sóng vỗ mênh mang huyền nhiệm. Người anh em trông đợi đến rã rời mày mắt sau hơn một tiếng đồng hồ cũng đã đến vơí cặp nách chai rượu Bàu Đá làng nghề mà cái tên trên vn là Hà Nguyên làng nghề thường giao lưu đây đó. Đêm Quy Nhơn sâu dần như dụ lòng người tìm đến cái riêng thiên cảm,cuộc vui khép lại cho ngày mai tung vó ngàn xa lên với miền khói sương thơ mộng.

   Một đèo lại một đèo, Hai con tuấn mã sục trong bụi đường vạn dặm đến Đà Lạt ngàn hoa. Những ngày này tìm nơi đây tá túc quả là gian lao, khi ngày lễ hội vào mùa.

  Thời gian không cho phép nhẩn nha khi đường phố ken dày như mắc cửi. Đức Tiên thay mặt anh em Sông Hãn và được chủ nhà Lê Công cho phép đã tổ chức cuộc hội ngộ ba miền bên Hồ Xuân Hương thơ mộng. Cuộc giao lưu ngoài nhóm Sông Hãn và nhóm Blogger Bình Định như đã giới thiệu chỉ thiếu Mang Viên Long , Thanh Xuân , Bá Duy...đã có thêm nhóm Blog Đà Lạt, đó là Lê Công góc núi mù sương,Võ Khắc Dũng người thơ ,nhạc, truyện ký đa tài,,rồi Vũ Nguyên ngựa núi, Minh Hạnh , M Thương những gương mặt dịu hiền của phố núi đã mang đến cho cuộc giao lưu những cảm tình nồng hậu. Đáng khoe ở đây là Ngọc Tuyết với Blog Tóc Nguyệt và Minh Đan Lọ Lem Đất Võ từ hòn ngọc viễn đông đã góp thêm cho diện mạo buổi giao lưu đa miền, đa sắc.

   Phố chật người đông, trong ồn ả nói cười của muôn du khách, tình Blog càng nồng sâu khi mặt mừng tay bắt. Anh chị em quấn lấy nhau.Ánh đèn flash chớp nháy liên hồi ghi lại một kỷ niệm hiếm hoi trong đời. Mới hay, tình Blog không biên cương tuổi tác, không nghèo khó sang giàu.


                Rưng rưng nói, rưng rưng cười

             Rưng rưng mái tóc làn môi ấm nồng

Cuộc giao lưu khép lại sau lời cảm ơn chân thành của Đức Tiên gởi tới anh chị em ba miền lời hẹn ngày tái ngộ khi đường phố Đà Lạt rực rỡ ngàn hoa đón chào du khách.

   Hôm sau, các anh chị em Blogger còn đi du lảm, thưởng ngoạn phố hoa, tượng phật bà Quan âm kết bằng hoa và nhiều danh thắng tuyệt mỹ nơi ngàn thông Đà Lạt

 

------------------------------------------------------------------------------------


sau đây là một số hình ảnh


 

 

Đức Tiên phát biểu chào mừng cuộc
 hội ngộ 3 miền

 

 

 

 

 Tại Bình Định  Mang Viên Long-Lê Bá Duy-
Minh Quang-Xuân Lợi -Rêu- Thanh Tịnh

 

 Thanh Xuân- Quốc Khánh ( trái)
 Rêu- Xuân Lợi- Minh Quang-Bá Duy

 

  

 Thăm mộ Hàn Mặc Tử

 

 

 

 Đức Tiên bên Đào Duy Anh

 

 

 

 

Lê Công bên Phan Văn Quang




Photobucket
Thanh Nhi và Lọ Lem hí hoáy


"Photobucket" a


Bên Rêu

 

 

Rêu và Tóc Nguyệt

 

 

 

 

 

 

 Dấu ấn khó quên

 


Xuân Lợi nghiêng đầu


Bên thác prenn

 

 Ngây ngất bên hoa

 

 

"
Photobucket"

 

 Tại chùa Linh Phước

 

 



Trung tâm hội hoa bốn chàng lãng tử


Photobucket"
Dưới tượng Phật Quan thế âm kết bằng hoa

 

 

 

 

 

Lọ Lem nối mạng

 

 

 

   

 

 

Lê Công- Xuân Lợi

 

 

 

 Tóc Nguyệt- Minh Hạnh- Vũ Nguyên ngây ngất

 

 

 Lọ lem trợ lực

 

 

 

 

Xuân Lợi thể hiện chủ nhân


="Photobucket
Cafe xứ lạnh

 

 

 

 

Hân hoan trở về chạm ly trước giờ chia tay
mừng chuyến giao lưu thành công đầy ấn tượng


Bài thơ không đề - Đức Tiên

ductien 31 December, 2009 17:22 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 


 Bài thơ khôngđề

 

                Đức Tiên

 

Ngoảnh lại  một năm đi qua

Bao vui buồn ở lại

Tóc em vẫn xanh

Màu xanh của hạnh phúc nồng nàn khi em bên ta đuối đắm

Ta yêu em

Yêu mảnh vườn tím màu hoa khế

Và trái na mở mắt nhìn ta với bao hy vọng

 

Bên thềm rêu lá rơi đầy em ngồi chải tóc

Nắng hong thơm hương chanh đồng nội

Em khẽ cười cho ta uống giọt mật ngọt ngào tê mê đầu lưỡi

Rồi em chiều ta

Bữa cơm  có thêm nậm rượu

Em nâng ly

Ta cạn chén hãi hà

Em bảo ta làm thơ

Khi hơi men đã làm mờ khóe mắt

Câu thơ nói về thời túng nghèo nơi miền quê chai sần sỏi đá

Thế là em vui

Chút hạnh phúc nhỏ nhoi em ban cho ta khi trên đầu đã hai thứ tóc

Em bảo rằng

Em mãi yêu ta bằng tình yêu không có tuổi

 

Căn nhà ta ở

Những vật dụng hàng ngày cũng xôn xao

Xôn xao như đang vào hội

Ta có một ngày vui

Một ngày ước mơ

Thật tự nhiên khi em ca lên

Bài ca " về loài hoa trinh nữ "

Và nắng tràn qua ngõ nhà ta

Ngân nga khúc nhạc lòng hôn phối

Cho ta một ngày vui

Một ngày bên em nồng ấm môi đời


Cho anh được hôn - Đức Tiên

ductien 28 December, 2009 08:48 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 




 Cho anh được hôn


                              Đức Tiên

Anh muốn đặt lên môi em nụ hôn

Nồng nàn như đêm hợp cẩn

Nụ hôn từ trái tim lửa bỏng

Khẽ khàng đậu xuống bờ môi

Anh muốn hôn em

Thay vì nói bao lời đường mật

Cho em hiểu tình yêu  có thật

Hạnh phúc loài người bắt đầu từ những nụ hôn

Hãy xiết vào vai anh

Bờ vai  ADam lực lưỡng

Em sẽ thấy lòng mình cuộn trào như nham thạch

Và đôi môi nồng mặn đến không ngờ

Xin cho anh được hôn

Một lần rồi mãi mãi

Cung bậc tình yêu rung lên  hoang dã

Như thuở hành tinh mới có loài người

Ôi đôi môi em đôi môi rạng ngời

Máu đã dồn lên đáy mắt

Nếu muốn khóc ừ, em cứ khóc

Cho tình yêu hoài thai

Hãy cho hôm nay và cho ngày mai

Sống một đời vĩnh cửu

Khi hai tâm hồn đồng điệu

Hãy cho anh đuợc hôn

Tự nhiên đi em

Như là hơi thở

Có gì đâu mắc cỡ

Khi chúng mình hôn nhau

 


Trách chi thì cũng cánh bèo - Đức Tiên

ductien 24 December, 2009 09:55 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

Trách chi thì cũng cánh bèo

 

                            Đức Tiên

 

Môi hồng áo lụa sang sông

Bỏ bờ tre, bỏ cánh đồng tuổi thơ

Em về nuôi những giấc mơ

Mướt xanh tóc óng bây giờ rối ran

Hồng tươi đổi lấy võ vàng

Em ngồi vá víu lỡ làng làm khuây

Tiếc thương đong những vơi đầy

Gạn trong nước mắt khóc ngày dở dang

Gói bao lời hẹn đá vàng

Vùi sâu quên lãng em sang ngang .Rồi

Một chiều ngồi lắc vành nôi

Hát câu ca cũ thả lời buồn tênh

Nửa nghiêng ngả, nửa chênh vênh

Chống sao cho đỡ bồng bềnh thuyền em

Nụ cười ngày, nước mắt đêm

Cạn khô hạt lệ rơi trên môi mày

Sao cho qua hết cõi đày

Biết là thân phận trật trầy mơ chi

Giận mình ...Thôi mặc...vô vi

Biết là có kẻ buồn vì... trớ trêu

Trách chi cũng chỉ cánh bèo

Sắc hương ngày ấy đã vèo vèo trôi

Một chiều ngồi ngóng mưa rơi

Thềm rêu bong bóng bồi hồi nỗi nênh

Dám đâu lỡ bước sa chân

Buồn vui rồi cũng đến ngần ấy thôi

Một mai nắng tắt bên đồi

Có người quỳ gối khóc lời tiễn đưa...

 

 


Ta về dĩ vãng nguyên sơ _Đức Tiên

ductien 19 December, 2009 08:44 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)


 

 Ta về dĩ vãng nguyên sơ

                               Đức Tiên

 

 

Lại một mùa mưa đến

Gọi ta về dĩ vãng nguyên sơ

Thánh đường thênh thang em đi trong chiều nhạt nhợt

Quán càphê Boy những thanh trúc gầy trơ xương xẩu

Khói thuốc làm mắt em cay lặn vào ký ức

Em hỏi ta

Có phải ngày tình yêu tái sinh khi thiên sứ trở về

Nụ cười tuổi học trò chưa hề vướng bận


Chiều tan lễ

Ta cùng em ra miền ngoại ô

Con đuờng trống trơ hàng cây đoác bơ phờ

Vỏ bao Basto xanh lẻ loi bên vệ cỏ

Ta buồn lặng yên bên em

Tiếng đại bác ùng oàng dội về

Hỏa châu le lói góc trời xa thẳm

Tín hiệu ngày chia phôi

Lớp học bỏ trống một ghế ngồi

Bè bạn nhắc ca khúc quen thuộc


Rồi tên em

Xuất hiện trong những bài thơ viết trên phiến đá Trường Sơn

Em làm thiên sứ dẫn dụ ta trên đường hành quân

đến tận bây giờ


Giáo đường đêm nay

Lớp lớp gái trai khoe tuổi

Ta nằm đây ôm hoài vọng ảo huyền

Gõ lên bàn phím khúc nhạc tình của tuổi xanh

Tiếng ngân rung cùng trái tim ta một thời và mãi mãi...

 

 

Ca khúc: Dấu ấn sông quê

Nhạc: Xuân Vũ

Thơ: Đức Tiên

 

 


Nếu gặp em đêm nay - Đức Tiên

ductien 13 December, 2009 15:56 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)



 Nếu gặp em đêm nay ...  

  

                                           Đức Tiên

Nếu gặp em ta nói gì đây

Thôi hãy lặng yên cho đêm vời vợi

Ta và em khung trời hai lối

Dẫu muôn vàn cám dỗ mê say


Nếu gặp em đêm nay

Phố sẽ chìm trong mưa ta và em từ biệt

Ta khiêm nhường mà em bạo liệt

Xin đất trời bình yên!


Có phải tình yêu
?

Con sóng đêm nay dội vào vách đá

Không dư chấn nên lòng  yên ả

Ta xin em quay mặt  hư không


Nếu gặp em đêm nay

Đêm cuối cùng đồng tính

Những I-on tự do bay vào vô định

Ta sẽ tìm về với cõi vô ưu...


Nhà thơ Vương Tâm thăm nhóm Sông Hãn

ductien 09 December, 2009 08:59 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 Nhóm thơ Sông Hãn vui mừng đón nhà thơ Vương Tâm vào thăm.
 Trong hai ngày 8-9-12-09,nhà thơ Vương Tâm đã vào Đông Hà Quảng trị thăm anh em Sông Hãn.
Trong dịp này nhà thơ đã vào Thành Cổ dâng hương và thăm một số di tích văn hóa lịch sử.
Về bên dòng Thạch hãn yêu thương,Đức Tiên nhớ lại bài thơ viết về kỷ niệm xưa với con sông thơ mộng này. Nhân đây xin gởi  tặng nhà thơ Vương Tâm và bạn đọc !


              Bóng nắng và tôi
                                             
Đức Tiên

Quay quắt bên ngọn đèn khuya
Tôi và em giải nhầm bài toán độc
Tuổi mười lăm tươi non chồi lộc
Tôi- gia sư một gã quê nghèo

Có nhớ gì đâu đến những buổi chiều
Vườn nhà em dịu dàng cơn nắng
Hoa từ bi *trổ màu sương lạnh
Cứ vô tình vương áo đẫm lòng tôi

Rồi một chiều lặng lẽ ngắm dòng trôi
Bờ Thạch Hãn lá ngô đồng rơi rụng
Em có nói gì đâu sao lòng tôi nao núng
Không nhớ tháng nhớ ngày lại nhớ ánh chiều rơi

Rồi một ngày phải xa em thôi
Thời chinh chiến tôi lên đường từ ấy
Biền biệt chân trời hơi rừng gió núi
Vẫn không quên hương nưng nức sầu đông

Em bây giờ còn nhớ bến sông
Hạt mưa rào phương trời nào rơi rụng
Đèn thị xã vẫn sáng lòa hào phóng
Mảnh vườn xưa hoa cỏ đã thay màu

Tôi trở về kìm giữ trái tim đau
Không thấy bóng từ bi hư ảo
Chỉ thấy dòng sông nhân từ hồn hậu
Trôi êm đềm soi bóng nắng và tôi

-------------------------------
   *Hoa Tường vi



Sau đây là một số hình ảnh



Đức Tiên-Phan văn Quang- Vương Tâm- Thanh Tịnh bên bờ Thạch hãn



Bốn anh em trên đài tưỡng niệm


Nhà thơ Vương Tâm trước đài liệt sĩ Thành Cổ

Thắp hương trước bàn thờ cố Tổng bí thư Lê Duẩn





Thăm nhà thờ La Vang

Cảm nhận thơ

ductien 07 December, 2009 17:21 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

Cảm nhận thơ trên lục bát.com

Sau khi trên trang lục bát.com đăng bài thơ "Ta không về kịp người ơi !" của Đức Tiên,nhiều bạn đọc đã vào cảm nhận . Thấy những cảm nhận đa chiều nên xin đưa lại đây như là lời cảm ơn chân thành của tác giả
Do khuôn khổ trang nên còn 8 bạn đọc cảm nhận nhưng không đưa hết được mong thông cảm

Ta không về kịp người ơi !


                                            Đức Tiên


 Ta không về kịp người ơi !

Mảnh trăng neo cuối chân trời buồn tênh

Trái tim lỡ nhịp chênh vênh

Con đò lạc bến bồng bềnh nổi trôi

Ta không về kịp người ơi !

Tiếc thương hoa cỏ rối bời lối đi

Thà làm một cánh chim di

Tìm miền nắng ấm ...thôi thì cũng cam

Tài hoa một kiếp sắp tàn

Em như màu nắng rỡ ràng ngày xuân

Khối chì ai buộc vào chân

Mà đường thăm thẳm dặm gần nẻo xa

Cười lên em !dẫu chiều tà

Một mai vỡ lệ cũng là vì nhau

Hình như gió nói lời đau

Nên chi cây rũ bóng sầu lên môi

Ta không về kịp người ơi !

Đã tàn cuộc rượu đã vơi chén nồng

Tả tơi một kiếp tang bồng

Lỡ làng thân phận còn mong nỗi gì

Ta về ôm khối tình si

Còn em khép nửa làn mi khẽ cười

Ta không về kịp nữa rồi

Bao nhiêu trăng gió gởi người mai sau...


                                                    8-10-09




 

Dung Thị Vân - mailto:%20dungthivan2910@gmail.com - ĐT: 0903372219 - TP.Hồ Chí Minh (Ngày 7/12/2009 10:58:51 AM )

          Bài thơ:"TA KHÔNG VỀ KỊP NGƯỜI ƠI".      
         Tôi đã viết về cái tựa nàu đầu tiên.Nhưng đọc lại vẫn thấy bàng hoàng với cái tựa bài thơ này.Thật ấn tượng cho một bài thơ.Tôi nghĩ rằng người ấy của tác giả vẫn còn sống.Nếu như người ấy không còn thì làm gì có câu :TA VỀ ÔM KHỐI TÌNH SI.
         Có nghĩa là người con gái ấy đã đi lấy chồng.Cho nên tác giả Đức Tiên mới thảng thốt nói lời:Ta không về kịp người ơi! Đã tàn cuộc rượu đã vơi chén nồng.
        Xin cảm ơn tác giả Đức Tiên đã có bài thơ hay để mọi người bình luận.


 

 nguyễn Đức Tiên - mailto:%20nguyenductien_dh@yahoo.com - ĐT: 0913485312 - 131 Bà Triệu Đông Hà Quảng Trị (Ngày 7/12/2009 09:53:17 AM )

        Đức Tiên xin chân thành cảm ơn các bạn đã vào đọc và bình bài thơ.
        Chúc các bạn nhiều thăng hoa trong cuộc sống!


 

 Nguyên Thanh Tuyên - mailto:%20bsnguyenthanhtuyen@gmail.com.vn - ĐT: 0989094933 - Hải Phòng (Ngày 7/12/2009 09:58:39 AM )

          Bc Mai vừa điện cho, tôi vội mở lucbat.com để thường thức. Các bác kĩ tính, chỉn chu quá nên khó dẫn đến kết quả chung. 
         Với tôi, đúng là người đàn ông kia không về kịp thật.Không về kịp trước thời điểm người đàn bà ấy ra đi "...!"
       Sự tiếc nuối rất chính đáng bởi : trái tim chưa hoà nhịp,lạc bến,chưa có miền nắng ấm,neo cuối trời buồn tênh...và vẫn ôm một mối tình si cũ.  
        Người đàn ông ấy đã luống tuổi, và người đàn bà cũng không còn trẻ. Nàng ở vào giai đoạn hoa sắp tàn, song " màu nắng rỡ ràng".
       Ta thử gẫm xem ở vào thời điểm nào của cuộc đời vậy(?)... Tôi không tin ông ta về để kịp chịu tang... đâu. bởi ông ta đang hình dung ra khung cảnh:" tàn cuộc rượu, vơi chén nồng". Rồi :" tả tơi tang bồng" và em" khép nửa làn mi khẽ cười" trong đêm với người đàn ông khác.
      Cũng là vì quá"si" mà suy luận ra thế thôi. Chuyện "trăng gió"(tình cảm) rồi đây sẽ gửi cho người mới của cả hai người. Có điều, tác giả giữ kín vế tâm trạng người phụ nữ. Ta chỉ nhận thấy nuối tiếc đơn phương trong một bài lục bát thất tình này khá hay.Nó nhờ nhờ ảo ảo, huyền hoặc... dễ thấm vào lòng người đọc. 
      Rất hay là các bác đều dành thời gian suy nghĩ cho tác phẩm.Tuy có khác nhau, nhưng cây đàn muôn điệu, chẳng sao. Nhưng hình như ta còn ưu đãi phân tích nội dung hơn là nghệ thuật. Nếu bỏ công sức thẩm lậu nghệ thuật chắc chắn còn thú vị hơn. Tôi tin như thế.
     XIN KÍNH CHÀO CÁC THI HỮU, CHÚC MỘT TỐI CHỦ NHẬT NGỦ NGON HƠN NGÀY THƯỜNG ... N.T.T


 

 Nguyễn Kim Hiền - mailto:%20%20thuhien11@yahoo.com - ĐT: 01238792254 - Hà Nội (Ngày 6/12/2009 07:17:12 PM )

Đọc thơ các bạn, mình thấy rất thú vị. Cùng một bài thơ, mà người bảo thế này, người bảo thế kia.Nghe chừng ai nói cũng có lý cả.

Mình nhớ có một bức tranh, ngay ở trong mạng này thôi, gọi là ảo ảnh, có thể nhìn thấy đây là một bà cụ móm mém, cũng cod thể nhìn đây là một thiếu phụ cao sang. Sao vậy nhỉ/ Đó là tại góc nhìn. Cái này làm nền cho cái kia và ngược lại. Và vì thế chon một cái làm nền thì cái kia sẽ là chủ điểm của bức tranh.

Giống như trong truyện bất khuất của Nguyễn Đức Thuận, nằm nhìn lên trần nhà loang lổ, các tù nhaâ người thì nhìn thấy nó ra hình ảnh này, hình ảnh nọ, ngưyơì thì thấy ông Mác, nbgười lại thấy cô hàng xóm.

Thế mới biết, cái đẹp nằm trong mắt người nhìn. Chớ nên tranh luận căng thẳng, bởi vì bình thơ là một hình thức cảm nhận riêng của một người.

Có nhiều người nhất trí thì hay, bằng không, đây cũng chỉ là cách nhìn của một người cụ thể, sống trong hoàn cảnh cụ thể.

Cũng như nhìn một vòng tròn, người đói thì bảo đấy là quả cam, cầu thủ thì bảo đấy là quả bóng đá, người mê ô tô thì bảo là cái bánh xe, cô gái thì bảo là cái vòng lắc cho thon vòng 2... Diễn đàn thơ, đừng nên tranh luận mất vui, các bạn ạ.


 

 Phạm Minh Giắng - mailto:%20phamigia@gmail.com - ĐT: 0987736365 - Trung tâm Bảo trợ xã hội Thái Bình (Ngày 6/12/2009 06:23:13 PM )

CẢM NHẬN

Ta không về kịp người ơi!

Tiếng lòng kêu! Cả đất trời cùng đau

Tiếng em từ thuở ban đầu

Trăng tà, sương trắng mái đầu vẫn em.

Phạm Minh Giắng


 

 Lương Bá Hòa - mailto:%20Luongbahoa@gmail.com - ĐT: 01682553228 - Nha trang (Ngày 6/12/2009 06:21:34 PM )

       Có lẽ tác giả Vũ Đình Mai đã có ý kiến thật xác đáng, tạo nên một sự thú vị , phong phú, đa dạng trong quá trình chúng ta cảm nhận về một bài thơ.


 

 Hoàng Ngọc Thu - mailto:%20ngocthuhoang@rocketmail.com - TP.Hồ Chí Minh (Ngày 6/12/2009 04:38:41 PM )

Một bài thơ hay ,hay một bài thơ dở.Theo sự sàng lọc của thời gian,nếu như bài thơ đó dở tự khắc nó sẽ biến mất trong lòng mọi ngưòi.

Còn bài thơ hay ắt người đời sẽ thuộc và bài thơ đó sẽ sống mãi với thời gian.Tôi tin chắc một điều là như thế.Mà có lẽ trong chúng ta không ai phủ nhận.


 

 Hoàng Ngọc Thu - mailto:%20ngocthuhoang@rocketmail.com - TP.Hồ Chí Minh (Ngày 6/12/2009 04:25:17 PM )

Thơ là nỗi niềm của tác giả(hoặc là tác giả nhìn vào một ai đó)và cứ thế mà ngòi bút tuôn ra..Tuôn ra nhưng gò bó trong vần điệu.Còn suy nghĩ và cảm nhận của mọi người thì thú thật không ai giống ai.

Mỗi người hiểu và suy nghĩ một ý khác nhau.Bởi thế nên mới có bình thơ.Mà bài bình nào viết hay nhất thì được bạn đọc khen hay .Tôi nghĩ một bài thơ hay.Ta nên cảm nhận.Không nên mổ sẻ ra làm gì."Chín người mười ý"mà.

Thơ như một người con gái đẹp.Thấy một người đẹp tuyệt vời..Ta cứ cảm theo cái đẹp đi.Đừng thắc mắc và tìm hiểu cô ấy có những thói hư tật xấu nào để mà phê bình,đem ra mổ sẻ...Đại khái là như thế.

Còn một bài thơ hay ,hay một bài thơ dở thì theo sự sàng lọc của thời gian tự khắc nó sẽ biên mất trong lòng mọi người.

Tôi xin có ý kiến nhỏ như vậy.Xin bạn đọc lượng thứ nếu như chưa đúng.


 

 Vũ Đình Mai - mailto:%20hoamai1940@yahoo,com - ĐT: 0313 592 101 - 5/43 Trần Phú Hải Phòng (Ngày 6/12/2009 04:20:34 PM )

Kính thưa Ban Biên tập, thưa toàn thể các bạn thơ!

         Mai luôn nghĩ đây là sân chơi rất bổ ích, chúng ta phải giữ gìn và luôn cố gắng nâng tầm nó lên. Mai muốn mỗi bài bình hay hoạ thơ bạn, cũng nên có nhận xét cả mặt hay, mặt chưa hay ở từng ý, từng câu, từng chữ, sao cho không những vui vẻ mà còn giúp nhau" Nâng cao tay nghề".

         Tất nhiên, không phải ý kiến nào cũng chính xác thì cũng là lẽ thường, cái cốt yếu là ta thân yêu nhau, tôn trọng nhau, để may mắn có dịp gặp nhau còn vui vẻ,bù khú, chén chú chén anh mà không thấy áy náy, ngượng ngùng vì mình chơi không đẹp.

        Với tinh thần đó, Mai xin có vài ý kiến về bài thơ của bạn Đức Tiên. Nếu có câu chữ nào quậy quậy thì cũng chỉ là cù nhau cho thêm vui vẻ thôi chứ tuyệt nhiên không có ý khích bác nhau. Xin các bạn, nhất là bạn Đức Tiên thực sự thông cảm.

         Bài thơ này thì đúng là hay thật, gần như tất cả các câu đều hay, nhưng khi chúng nằm trong một tổng thể thì hình như chúng không ăn khớp với nhau, làm cho Mai rất lúng túng.

Rằng hay thì thật là hay
Nghe ra chẳng biết chuyện này là sao
Người kêu thấp, kẻ nói cao 
Xe hoa đến rước hay vào áo quan?

        Ta hãy theo ý hai bạn Lương Bá Hoà và Phạm Thanh Cải xem thế nào. Lương Bá Hoà cho rằng người con trai về quá trễ, khi về đến nơi thì người yêu đã lên xe hoa. Có lẽ đúng ý tác giả hơn, vì tác giả viết rằng:

Cười lên em ! dẫu chiều tà
Một mai vỡ lệ cũng là vì nhau"

hay

" Đã tàn cuộc rượu, đã vơi chén nồng"

          Thì cái cô này còn sống nhăn răng ra ấy chứ!

Cứ trong chữ nghĩa mà suy
Thì con người ấy đã đi lấy chồng !

          Nếu đúng vậy thì cái con người ấy, cái mối tình ấy có đáng để trân trọng không ? Có đáng để trăn trở, xót thương, nuối tiếc không ? Nếu như trong chiến tranh, người con trai đã có giấy báo tử rồi lại trở về, hay cách nay gần cả thế kỷ, bị cha mẹ ép buộc thì không nói làm gì. Chỉ khi người con gái phụ bạc thì tác giả viết " Ta không về kịp người ơi" mới hợp cảnh.

          Khi hai người giao tiếp với nhau, mà đã xưng "Ta" rồi gọi kẻ đối thoại với mình là "Người" thì không thể là loại giao tiếp của thứ tình cảm tốt đẹp được. Cứ theo mạch nghĩ này thì tất cả sự thể hiện thương yêu, nuối tiếc trong bài đều trở thành thừa

         Còn nếu theo bạn Phạm Thanh Cải thì chàng trai khi về đến nơi đã thấy người yêu nằm với hàng mi bất động khép hờ. Nàng đã chết. Thế thì sự Xưng hô "Ta" với "Người" ấy có quá bất nhã với người con gái tội nghiệp không ? Thế thì bắt người ta "Cười lên em!" làm sao được ? Hay bạn muốn để độc giả hiểu như " Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây " ?

        Làm sao lại "Tài hoa một kiếp SẮP tàn" ? mà không phải là ĐÃ tàn ? Và làm sao còn "Một mai ", làm sao còn"Vỡ lệ", "VÌ nhau" được nữa ?

        Trong ngôn ngữ dân gian, những từ : Trăng gió, gió trăng ; ong bướm, bướm ong ; chim chuột... dùng để chỉ những tính cách, những mối tình lẳng lơ, không nghiêm túc, không đứng đắn, đáng bị khinh miệt, đáng bị lên án...

        Thế là hai từ " Trăng gió" ở câu kết đã góp thêm phần giết chết bài thơ. Vài lời chân thành, mong bạn Đức Tiên và các bạn cho những ý kiến phản hồi. Mai


 

 Nguyễn Đức Tuỳ - mailto:%20ndtuy@yahoo.com.vn - ĐT: 0974131428 - 141Tổ 10A Khu 1B P,Nông Trang TP.Việt Trì, Phú Thọ (Ngày 6/12/2009 09:46:16 AM )

XIN ĐỪNG BUỒN NỮA NGƯỜI ƠI!

(Hoạ thơ Đức Tiên)

Xin đừng buồn nữa người ơi!

Chẳng qua cũng một kiếp người buồn tênh

Cuộc tình đã trót chênh vênh

Thà cho nước chảy lục bình nổi trôi

Xin đừng buồn nữa người ơi

Đừng cho sương đẫm chân người lối đi

Khối tình đâu dễ du di

Chân trời vẫy gọi ...lòng thì chẳng cam

Hoa dù rã cánh sắp tàn

Chút hương còn lại mơ màng ý xuân

Đường về lê nặng bước chân

Đất bằng khấp khểnh, nẻo gần hoá xa

Vui lên anh! Nắng xế tà

Dù chưa trọn kiếp cũng là có nhau

Dường như trăng cũng buồn đau

Cho mây phủ kín giọt sầu trên môi

Xin đừng buồn nữa người ơi

Ngày vui đã cạn tàn hơi ấm nồng

Thân trai còn nợ tang bồng

Hồng nhan bạc mệnh còn mong nỗi gì

Em đi mang khối tình si

Anh về xót kẻ biệt ly ngậm cười

Gặp nhau không kịp nữa rồi

Cuộc tình dang dở đền bồi kiếp sau!

 

Nguyễn Đức Tuỳ


 

 Lương Bá Hòa - mailto:%20Luongbahoa@gmail.com - ĐT: 01682553228 - Mha trang (Ngày 6/12/2009 09:39:12 AM )

Chưa xét đến toàn bộ ý tứ của bài thơ, chỉ với câu: "Ta không về kịp người ơi!" Đúng là tiếng kêu thảng thốt , xé lòng , nó biểu hiện trạng thái tâm hồn, nỗi niềm trắc ẩn của người thơ. Tác giả "Đức Tiên" đã rất đúng trong việc sắp xếp từ trong câu thơ này.

Câu thơ có độ nén làm bay bổng cả bài thơ, làm cho bài thơ huyền ảo. Thế nhưng tác giả Phạm Thanh Cải lại cho rằng nên đổi thành " Ta về không kịp người ơi" sẽ hay hơn.

Có lẽ tác giả Phạm Thanh Cải đã quá hiện thực hóa hành động khi phân tích bài thơ nên mới muốn đổi thành như vậy.

Sự hiện thực hóa hành động mà tác giả Phạm Thanh Cải cho là "hợp lôgic" với thực tế đã bình thường hóa câu thơ, làm cho câu thơ không có hồn nữa, dạng như"chuồn chuồn bay thấp thì mưa..." tức là sự diễn tả bình thường hienj tượng.

Chính sự sắp xếp phi lôgic của tác giả "Đức Tiên" mới làm cho câu thơ có sức lay động, ví dụ giống như câu: "Biết là nhớ cũng bằng không. Tôi ra cửa biển ngồi trông cánh buồm" của Thanh Hải, "nhớ cũng bằng không" chẳng logic tí nào nhưng lại có sức gợi cảm, day dứt người đọc. "Nhớ cũng bằng không" nhưng lại là rất nhớ, nhớ da diết.


 

 Phạm Thanh Cải - mailto:%20phamthanhcai@gmail.com - ĐT: 01696306682 - Viện KT Hải quân, Hải Phòng (Ngày 5/12/2009 06:19:51 PM )

Bình bài thơ Ta không về kịp người ơi của Đức Tiên.

MỘT MỐI TÌNH THA THIẾT

Bài thơ "Ta không về kịp người ơi" của Đức Tiên vừa lên trang lục bát mỗi ngày, độc giả đã hồ hởi đón đọc, suy nghĩ, cảm nhận và xúc động.

Chỉ trong cùng một phút thôi, phút thứ 55 của giờ thứ 10 trong ngày 5-12-2009 đã có hai bài cảm nhận của bạn thơ Dung Thị Vân và Hoàng Ngọc Thu. Hai trái tim cùng ở thành phố Hồ Chí Minh, cùng rung lên như một dây đàn, hai tâm hồn như cùng gặp tâm hồn đồng điệu.

Chỉ hai phút sau, ở thủ đô Hà Nội, thày giáo Trần Mạnh Tuân cũng bồi hồi rung nhịp cảm thụ bài thơ. Hiếm có một sự rung cảm nào lại xảy ra đồng thời và đồng điệu đến thế. Chỉ có ở lucbat.com một sân chơi lành mạnh, thực mà không ảo, mới có được điều tuyệt vời như vậy.

Tôi là kẻ đến sau, như lời một bài hát: "Suốt đời tôi, mãi mãi là người đến sau", gặp bài thơ tôi không khỏi không xúc động. Tôi đến sau không phải là "tôi không đến kịp" cái thời điểm mà hồn thơ thi sĩ bắt đầu lan trên mạng như một tiếng đàn vang vọng khắp không gian của mạng offline.

Tôi đến sau là vì "tôi đến không kịp" bởi vì phần vì công việc, phần vì cái máy tính của tôi chưa được cách tân nên tốc độ của nó như rùa. Thành ra, lúc nào tôi cũng là kẻ chậm chân. Người ta nói, "trâu chậm uống nước đục". Nhiều khi không phải thế đâu nhé. Nhất là vào ngồi trong chiếu bình thơ của lucbat.com.

Khi tôi đến, các bậc lão làng đã thả lời vàng ý ngọc ra rồi, tôi chỉ việc tiếp thu. Tần số nào của cây đàn đồng điệu vang ra mà nó cộng hưởng với cái âm thoa trong hồn tôi thì dễ gây nên phản ứng dây chuyền trong hồn tôi lắm.

Ở bài thơ "Ta không về kịp người ơi" đúng là tiếng kêu như xé ruột của một trái tim yêu, một trạng thái tinh thật bàng hoàng đến sững sờ, một tiếng gọi người đến não nùng của một người đến muộn, không được kịp đến với người tình xa cách về địa lý, bây giờ lại phải xa cách cả âm dương. Bài thơ kể về một người đàn ông, yêu một người con gái.

Nhưng "ông tơ bà nguyệt" chẳng xe duyên cho họ, đến nỗi họ phải mỗi người sống một nơi. Người con gái chìm nổi lênh đênh như cánh bèo nơi chân trời góc biển. Một cô gái tài hoa nhưng mệnh bạc, đã vội vã bó đi khỏi thế gian này.

Ngay câu đầu tiên tác giả đã viết:

Ta không về kịp người ơi!

Mảnh trăng neo cuối chân trời buồn tênh

Trái tim lỡ nhịp chênh vênh

Con đò lạc bến bồng bềnh nổi trôi

Câu thơ đầu tiên cũng là đầu đề của bài thơ, nó thốt lên tự đáy lòng của tác giả. Nhiều người đã rất thích cái đầu đề bài thơ này, vì nó không cầu kỳ, bóng bẩy, mà nó là tiếng kêu xé lòng của một người không may mắn.

Đến phút cuối cùng của người mình yêu dấu, mà mình cũng không về kịp. Những hình ảnh " Mảnh trăng neo cuối chân trời", " Trái tim lỡ nhịp" và "con đò lạc bến" đã giới thiệu cho ta về ngưởi ấy của tác giả.

Mảnh trăng neo cuối chân trời chỉ có thể là trăng thượng tuần và hạ tuần, và thời gian cũng chỉ có thể là đầu hôm và khi trời sắp sáng. Đầu hôm là cuối ngày, trời sắp sáng là cuối một đêm dài, cả hai thời điểm này thì bầu trời chỉ có mảnh trăng mà vắng bóng những vì sao. Ta có thể hiểu rằng đây là điểm cuối của một cuộc đời, nó mảnh mai như mảnh trăng lưỡi liềm và và cô đơn vì xung quanh không một vì sao.

Thế rồi người ấy lại từng bị lỡ nhịp đời để như con đò lạc bến bồng bềnh trôi trên dòng sông định mệnh. Ta không về kịp người ơi! Tiếc thương hoa cỏ rối bời lối đi Khổ thơ thứ hai, lại một tiếng kêu thương khắc khoải.

Rồi tác giả bày tỏ sự tiếc thương như những con đường "hoa cỏ rối bời lối đi". Hình ảnh hoa cỏ rối bời nó mới gợi cảm làm sao.

Hẳn mọi người còn nhớ trong truyện Kiều, khi Đạm Tiên đã bạc phận, khi "có người khách ở viễn phương" tìm đến, thì vào nhà cô chỉ còn:

Buồng không lạnh ngắt như tờ

Dấu xe ngựa cũ , rêu lờ mờ xanh

Đường vào chỉ có dấu xe cũ và rêu đã lờ mờ xanh, ta thấy đã hoang vắng và lạnh lẽo biết chừng nào. Còn ở đây, hoa cỏ đã rậm rạp thì chớ, lại còn rối bời lối đi thì sự hoang vắng và nhàu nát được tác giả miêu tả hay biết bao nhiêu.

Tài hoa một kiếp sắp tàn

Em như màu nắng rỡ ràng ngày xuân

Khối chì ai buộc vào chân

Mà đường thăm thẳm dặm gần nẻo xa

Về đến nơi, người con trai chạy ào đến, không thế không đau lòng trước hình ảnh một người con gái hồng nhan nhưng bạc phận. Anh ta thốt lên: "Tài hoa một kiếp sắp tàn". Tiếng kêu như thấu đến trời xanh, bởi vì "ông trời sao khéo đa đoan, đoạ đày bao kiếp hồng nhan hỡi trời!".

Đau đớn thay, kiếp hồng nhan ấy ra đi không phải là trong héo tàn, khô quắt như cánh hoa tàn cuối vụ, mà ở đây nàng vẫn còn rỡ ràng xuân sắc, vần còn tươi trẻ như ánh nắng mùa xuân. Thật tiếc thay, thật đau đớn thay. "Lá vàng còn ở trên cây, lá xanh rụng xuống thế này trời ơi!". Chữ rỡ ràng ở đây dùng thật hay. Đau đớn đã làm cho con người như hoá đá, nhưng sững người lại, như chết trân tại chỗ, như ngừng thở và thời gian như thể ngừng trôi, trái đất như tạm ngừng quay và nhiều điều tưởng như không thể lại trở thành có thể.

Đôi chân như "có ai buộc một khối chì, bước đi từng bước nặng nề bước chân". Cũng vì thế cho nên, đường về nó "thăm thẳm , dặm gần nẻo xa".

Đọc đến đây, tôi lại tiếc cho bài thơ, nếu thay đi một vài chữ thì bài thơ sẽ hay biết bao nhiêu. Ngay tiếng kêu thảng thốt đầu tiên cũng là đầu đề của bài thơ, nếu đổi chỗ hai chữ "không" và " về" thì nó sẽ là logic và nâng tầm của bài thơ.

Lúc này câu thơ sẽ thành "Ta về không kịp người ơi". Chữ "không" đi ngay sau chữ "ta", nó sẽ thể hiện là "ta không" và là" không về kịp", nhiều người hiểu là người con trai "không làm cái việc về kịp thời điểm đi xa của người tình" kia. Nhưng nếu chữ "về" đi ngay sau chữ "ta" nó sẽ hay hơn, vì người đọc sẽ hiểu rằng, người con trai đó có " về" nhưng " về không kịp cái thời khắc quan trọng" ấy. Lúc này trạng thái hành động sẽ khác hẳn.

Hoặc ở cái câu:

"Khối chì ai buộc vào chân/ Mà đường thăm thẳm dặm gần nẻo xa"  thì "dặm gần nẻo xa" là một tiểu đối, nhưng ở lúc này nó lại không hay, vì chưa ăn nhập với câu trên. Nếu thay chữ "nẻo" bằng chữ "bỗng" hoặc chữ "hoá " thì hay biết bao nhiêu. Lúc này câu thơ sẽ là: Mà đường thăm thẳm dặm gần bỗng xa".

Câu thơ này nói lên, bình thường thì đoạn đường này ngắn thôi, nhưng lúc con người ta đau đớn, muốn chạy ngay về với người tình thì nó bỗng thành xa thế, hoá thành xa thế. Tâm trạng của người mong mỏi khát khao cũng thường vậy.

Yêu nhau mà phải xa nhau thì ngay thời gian là thứ vô hình cũng tưởng chừng như bị kéo dài "Ba thu dọn lại một ngày dài ghê", huống chi không gian là một thứ hữu hình. Lúc phân ly, âm dương cách trở, người con trai vẫn cố gượng cười để động viên người ra đi được thanh thản, dù biết rằng trong tâm hồn anh," nước mắt đã ngập tràn, ngàn muôn giọt lệ nối hàng muốn rơi".

Cười lên em! dẫu chiều tà

Một mai vỡ lệ cũng là vì nhau

Câu thơ quá hay rồi. Không còn chê vào đâu được nữa, Nhưng nếu tôi mà là tác giả, tôi sẽ thay câu dưới bằng câu: "Một mai giọt lệ vỡ oà vì nhau".

Bởi vì chữ "vỡ lệ" nó chưa được gợi cảm lắm, và chữ "cũng" là thì chưa đắt lắm, chữ "cũng" mang tính chất miễn cưỡng, ở đây làm giảm độ nóng của câu thơ.

Nếu dùng "giọi lệ vỡ oà" thì nó rất hình tượng. Giọt lệ đâu có to, người ta nghĩ

Dầm mình như thế mà thương Đức Tiên

ductien 05 December, 2009 09:15 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

 

Dầm mình như thế

             mà thương

 

                                        Đức Tiên

 

Em đừng hỏi có yêu em

Lời yêu xanh mướt vào đêm trăng ngà

Bàn tay năm ngón sương sa

Đan trong thương nhớ mượt mà tình say

Nợ lòng ai trả mà vay

Cớ sao xao xác mắt mày hở em

Ngày qua ngày đêm lại đêm

Rượu chưa uống cạn đã mềm môi sao

Thương em cởi áo qua rào

Núi cao đèo thẳm sá nào gai chông

Yêu cho lở núi mù sông

Vẫn chưa thoả những ước mong hẹn hò

Chông chênh trên một mạn đò

Làm sao có  thước mà đo nỗi lòng

Ta đi trọn kiếp tang bồng

Vẫn không đi hết nửa vòng tay em

Mây thương thả nắng qua thềm

Em thương buông tóc sợi mềm qua vai

Dẫu năm dài dẫu tháng dài

Môi men đã ngậm hoa cài lên hương

Dầm mình như thế mà thương

 


Nắng bừng tươi sau ngày đông giá

ductien 01 December, 2009 20:49 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

Nắng bừng tươi sau ngày đông giá

 

                    Đức Tiên

 

 

Nắng bừng tươi sau ngày đông giá

Ta có nhau tay khoác gió vui ca

Gom hết thảy tháng năm vào mắt biếc

Đem yêu thương cộng lại bỏ ngày xa

 

Trời mây trắng với ta như lụa trắng

Ngoại ô xanh cỏ mịn đỡ chân người

Căn nhà vắng bờ dậu chùng tơ nõn

Ta bên nhau dìu ánh chiều rơi

 

Những hạt bụi xui ta buồn đã mất

Sỏi đá lăn theo bước chân ta

Cũng tung tẩy như nắng vờn trên lá

Có tuổi nào đếm được ngày qua

 

Ta ân huệ với trời xanh gió biển

Với bến sông con chuồn ớt chổng đuôi

Ta ân huệ với khóm tre cành trúc

Với em ta những lúc em cười !

 

Hết ngạt ngột ta thở phào nhẹ bẫng

U ẩn ngày chìm lặn với tàn dư

Ta thêm nữa những vui buồn ý nhị

Thấy cuộc đời rất thực lại như mơ

 

Tay đan chéo khi hồn ta thiền định

Nâng lên tay đầy chén cam lồ

Em thánh thiện bên ta ngày mới

Ai mang hoa rải rắc ngợp lòng ta !

----------------------------------------------

Cùng bạn đọc !

Như trang Nguyễn Quang Vinh đã viết về con đường quá hẹp đối với sự sống của Mai, người vợ yêu quý đã được đông đảo bạn đọc vào thăm chia sẻ.Bằng tình cảm chân thành, Đức Tiên có xin góp chút đỉnh động viên Mai. Trưa nay mình đã có số tài khoản của Vinh xin thông báo lên đây và tha thiết mong bè bạn chúng ta hiểu cho hoàn cảnh khó khăn của Vinh để động viên vợ chồng Vinh vượt qua thử thách nghiệt ngã này.

Số tài khoản: Nguyễn Quang Vinh 0311000492977 chi nhánh ngân hàng Vietcombank Quảng Bình

 

 

 

 


Râu tóc phạc phờ - Đức Tiên

ductien 29 November, 2009 06:22 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

Phờ phạc tóc râu

 

                      Đức Tiên

 

Em bảo ta đừng nghĩ ngợi nhiều

Cố đừng nghe chuyện rẫy đầy ngang trái

Muôn thang bực tìm đâu lẽ phải

Hơi đâu,mệt óc mau già

 

Ta thì ngày lại ngắn mà đêm quá dài

Giấc ngủ còn khó hơn trèo núi

Lời khuyên em có gì cao xa mà không làm nổi

Khi Lý Thông còn lúc nhúc nhởn nhơ

 

Ta trút nỗi buồn vào những câu thơ

Nên chữ nghĩa gồ gề như tiếng xe thổ mộ

Xưa làm thơ là mũi chông giết giặc

Nay câu thơ làm được gì chăng

 

Chân lý bây giờ có lúc bẻ cong

Nén bạc đâm nát rừng xanh núi đỏ

Ta biết nhục nên chi khổ sở

Không làm chi ta trút hận vào thơ

 

Nhiều lúc buồn không muốn nói ra

Sao cổ họng như có gì  muốn hóc

Xin tạ lỗi với thơ lời nói độc

Lại một đêm ...râu tóc phạc phờ !

 

 

 

 


Người đi tìm lại tim mình - Đức Tiên

ductien 26 November, 2009 08:18 Chung Đường dẫn cố định Trackbacks (0)

 

 

 Người đi tìm lại tim mình

 

                                           Đức Tiên

Phờ phạc mặt mày

Người đàn ông lảo đảo đi tìm

trái tim bị đánh tráo

 

Ôi, trái tim hồng hào

Khắc tên mình trong ngày thôi nôi

mẹ đặt cho trước bàn thờ ông Vải

 

Trái tim biết yêu lẽ phải

Trái tim mang bóng quê hương

Ấp ủ một thời ngọt bùi cay đắng

 

Chỉ một phút lãng đãng

Trái tim còn đâu

Ai đánh tráo tim mình !

 

Người đàn ông đi tìm

Trong những quán ba đèn vàng xanh đỏ

Trong những bể hơi sực nức mùi sả

Trong những đêm lang thang không nhớ nơi nào

 

Bức bối cồn cào

Như anh Trương Ba mượn xác người hàng thịt

Mang trái tim vô hồn đi tìm trái tim đã mất

Mãi mãi đi khác nào đáy bể mò kim...

 

 


1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18  Sau»
1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18  Sau»

Powered by Vnweblogs
© 2007 - Design by Omar Romero (all rights reserved)