Quê nội ta về ( Đức Tiên )

By ductien

 

 

 Quê nội ta về

 

                     Đức Tiên

 

 Ròng rã bao năm nay mới về quê

Ngày trở lại trái tim không ngủ

Qua Bến Sanh xuôi về Bến ngự

Đất quê hương đâu cũng cội nguồn

 

Ta đi qua bao xóm bao thôn

Cửa Việt Cửa Tùng đôi bờ nối lại

Vui buồn nào lòng xao xuyến mãi

Tên đất tên làng sâu nặng đời ta

Những Hải Hà Mỹ Lễ An Sơn

Đồng lúa mênh mang điệu hò mái đẩy

Gạo de vàng nhà ai thơm bổi hổi

Con cá rô bếp lửa khói lam chiều

Ngọn chè xanh buồng chuối chín chợ Cầu

Em nón trắng  nụ cười vời vợi

 

Xa quê hương năm chờ tháng đợi

Bước trở về lối cũ nôn nao

Mái trường xưa hàng dương liểu rì rào

Những bờ cát rộng dài tít tắp

Đâu lối mòn những ngày đi học

Gốc cây xưa có giữ tên người

 

Về Gio An thăm lại nương đồi

Thăm em gái tuổi học trò vụng dại

Trang giấy trắng vết mực còn xanh mãi

Em bây giờ thành cổ tích hoang liêu

Về làng Mai thăm lại chợ chiều

Quê hương bạn những ngày trọ học

Ta no nê bên nồi bắp luộc

Mê mãi ngày hè lang bạt tháng năm

 

Ơi quê hương ngày đã xa xăm

Có trở lại chỉ là tâm tưởng

Những dáng hình xưa đã về dĩ vãng

Khắc khoải trong ta quê nội ta về

Ròng rã bao năm nay lại về quê...

                             

 

 

More...

Nỗi buồn ta chỉ với ta

By ductien

 

 Nỗi buồn ta chỉ với ta

                         Đức Tiên



Có nỗi buồn chát mặn trong ta

 im lìm như bụt mọc  

 thầm lặng hoàng hôn nắng tắt

Ta vô vi -như không có trên đời


Nỗi buồn không thành lời

 ước vọng  bọt bèo đầu sóng

 ước mơ chỉ là ảo ảnh

 ngậm ngùi theo với ngày qua


Chỉ gió mây hiểu nỗi  lòng ta

Môi tròn trịa nụ cười chao lệch

Ta soi mặt gương đời rất thật

Để nỗi buồn hoá đá trăm năm


Muốn đi về phương nào xa xăm

Nhặt hương bay ngày nao rơi rụng

 Gió xao xác  và sao trời cao rộng

Mãi trêu đùa hấp háy nhìn ta


Có nỗi buồn tím rịm tóc da

Ta khâm liệm trong tim thoi thắt

Đã khô lệ vòm sâu đáy mắt

Nỗi buồn ta - ta chỉ với ta !

More...

Nói với trăng hiền _ Đức Tiên

By ductien

 

Nói với trăng hiền

               
Cho H.



Chỉ là bắt bóng trăng đêm

Mà sao ngọt mát dịu mềm đắm say

Chưa thấy mặt chưa cầm tay

Đã nghe bổi hổi như ngày xưa xa

Ngỡ như giọng nói thiết tha

Cứ thầm thì vổ về ta nhẹ lòng

Cuộc đời ừ cứ thầm mong

Dẫu cho hư ảo vẽ vòng bâng quơ

Ta nhìn trăng để cho thơ

Thương ơi ngày ngóng đêm chờ mà vui

Nhìn trăng sao cứ ngậm ngùi

Trăng ơi hãy sáng bên đời với ta

Dẫu rằng còn phải cách xa

Nhưng hồn cũng đã như là bên em

Sang ngày ta đợi đến đêm

Để trăng soi tỏ vai mềm em tôi

Ta nghe lòng dạ rối bời

Hình như ai đó gọi mời lên trăng

Em như sống giữa cung hằng

Cho ta mãi ngóng cầm bằng...đợi em...

More...

Cánh cò bay lả bay la ( Đức Tiên )

By ductien




 Cánh cò bay lả bay la

                                 

                            Đức Tiên


Đồng không nước lũ trắng bờ

Mưa lăn tăn giọt thân cò lẻ loi

Mặn nồng nào cũng có đôi

Mà sao đơn chiếc góc trời hoang liêu

Những sớm mai những xế chiều

Một mình một bóng liêu xiêu thân cò

Đâu rồi một khúc dân ca

Cánh cò bay lả bay la . Cánh đồng

Bây giờ bờ bãi vắng không

Cõng đôi gánh nặng mênh mông nỗi buồn

Lúc nắng rát lúc mưa tuôn

Kể chi thân phận chập chờn cò ơi !

Nuôi con mặn ngọt cuộc đời

Đói no tựa cả vào đôi gánh nghèo

Ngày cheo leo đêm cheo leo

Trật trầy bờ bãi chống chèo gió mưa

Tỏng teo chân sậy bám bờ

Tép tôm theo nước vật vờ nơi đâu

Thân em chiếc bóng qua cầu

Đành thôi trọn kiếp làm dâu một đời...

More...

Ta lại về với quán Không Tên ( Đức Tiên)

By ductien

 

 

Ta lại về với quán Không Tên

                                Đức Tiên

 

 

Ta lại về với quán Không Tên

Ly cà phê và viên đá lạnh

Như lòng ta nỗi gì hoang vắng

Nỗi gì không gọi thành tên


Ta lại về với quán Không Tên

Con ngựa già qua dặm đường thiên lý

Lòng trĩu nặng vui buồn hồ thỉ

Gót tang bồng giờ mỏi vó dừng chân


Quán Không Tên ai đã đặt tên

Nghe nói người đã về thiên cổ

Để lại đời sau những trang viết dở

Cốc cà phê lắng lòng


Em xinh tươi ngực căng phiến gió

Môi hình tim son sắt niềm riêng

Ngày hợp cẩn ly rượu nồng nhắc nhở

Trút xiêm y không chút muộn phiền


Ta lại về với quán Không Tên

Đối diện cốc cà phê lạnh buốt

Như lòng ta bao ngày lang bạt

Lại trở về với quán Không Tên

                               17-10=2010

More...

Quán không tên

By ductien


QUÁN KHÔNG TÊN


                               Đức Tiên

Bạn đợi ta ở quán không tên

Cà phê nơi đây gió lộng

Em xinh xẻo ta gặp trong mộng

Trắng tinh khôi nà nõn đến không chừng


Quán không tên cà phê thơm lừng

Ngàn ngạt thở hương trầm thơm tận lõi

Chút tê dại làm ta bổi hổi

Tóc em thơm ngây ngất sớm mai


Quán không tên ta ngồi đợi ai

Khói thuốc vẽ vòng trôi vô định

Chạm làn mi mắt em bịn rịn

Muốn ngắm em hoài đôi mắt trong


Quán không tên góc phố thành quen

Chưa biết tên em là Hoa hay là Mận

Anh lang bạt suốt một đời lận đận

Mãi tìm em ngơ ngác thời gian


Quán không tên dẫu không thành tên

Vẫn đinh ninh lời hẹn chờ ngày ấy

Ly cà phê ngâm mình tan chảy

Từng giọt rơi từng giọt rơi rơi


Xin một lần người trong mộng ta ơi !

Không thể nào yêu cứ gọi tên như là quen biết

Ta thi sĩ suốt cuộc đời thấm mệt

Yêu hoang đường trong mộng ảo chơi vơi...

More...

Thôi còn tiếc nuối mà chi ( Đức Tiên )

By ductien

 

 

 Thôi còn tiếc nuối mà chi

                      
                               
Đức Tiên


 

Thôi còn tiếc nuối mà chi

Thì âu cũng một lần đi một lần

Đừng như nước đổ đến chân

Đừng như tàn úa sắc xuân mới là...

Buồn vui là của người ta

Dẫu còn một chút hương hoa đời người

Khô nước mắt gượng nụ cười

Xót xa dấu kín nỗi đời mà đau

Em về vườn cũ mưa ngâu

Hoa xoan rơi rụng mái đầu nhặt thưa

Dãi đầu sương trắng nắng mưa

Vườn rau ruộng lúa bóng dừa nghiêng sông

Lụa là cũng chỉ không công

Thì đây là cả mênh mông cuộc đời

Em về với dậu mông tơi

Bát canh rau ngót xanh trời quê hương

Áo nâu chân đất mà thương

Mơ chi áo gấm dầm hương của người

Em về có cả cuộc đời

Buồn vui hờn giận một thời để yêu

Có nắng sớm có mưa chiều

Có vầng trăng tỏ bóng Kiều nghiêng mi

Thôi còn tiếc nuối mà chi...

More...

Ta chỉ là ta ( Đức Tiên )

By ductien


 

 

Ta chỉ là ta

       

                Đức Tiên

 

Rồi phải đến một ngày

Ta không còn ta nữa

Muốn gởi lại chút gì cho đời sau tưởng nhớ

Chút gì đây khi ta chỉ là ta

Không tuổi tên không danh phận không là...

Ta chỉ có một trái tim mỏng mãnh


Thương kẻ tật nguyền bước chân khập khễnh

Thương chị bán rau xe đổ qua cầu

Thương mẹ già còm lưng đói bữa

Ta sẻ chia dẫu sạch hầu bao


Ta để lại những gì cho đời sau

Một tấm hình khi còn trai trẻ

Ta để lại những gì cuộc đời dâu bễ

Trên mặt ta loang lổ vết u trầm


Ta để lại những gì một chút mong manh

Khép làn mi đã khô nước mắt

Ta để lại những gì đời u uất

Có mong chi khi ta... chỉ là ta


Ta để lại những gì rồi ra đi

Không vướng bận không trở trăn nuối tiếc

Ta để lại vần thơ ta viết

Cho hôm nay và cả muôn sau...

More...

Thôi thì ngần ấy...mẹ ơi ! ( Đức Tiên )

By ductien



Thôi thì ngần ấy...mẹ ơi !

                         
                                
Đức Tiên




 Lưng còng bạc nắng thâm sương

Tay gầy xới xáo một vuông đất nhà

Một nhành chắp nối gần xa

Mẹ quên năm tháng tuổi già neo đơn

Phận nghèo nào có nghèo hơn

Một manh áo cọc vai sờn vách vai

Mẹ so đêm ngắn ngày dài

Mồ hôi nước mắt đã đầy niềm riêng

Giọt buồn rơi rụng bên hiên

Trắng phơ mái tóc giữa triền gió lay

Thiếu mặn ngọt thừa đắng cay

Chông chênh gò đất lất lây dặm đường

Qua rồi năm tháng gió sương

Ngọn đèn heo hắt còn vương tơ trời

Thôi thì ngần ấy...mẹ ơi !

Mây trôi bèo dạt cuộc đời nhẹ ru

Cầm như một áng mây mù

Cầm như một mãnh trăng thu...Cuối trời

More...

Vườn Thúy và ta ( Đức Tiên )

By ductien


 

 

 Vườn Thúy và ta

 

                          Đức Tiên

 

 

 Có những lúc linh hồn rồ dại

Mang mãnh lòng vung vít những nơi nơi

Đêm thăm thẳm hồn ta đi phiêu dạt

Trăm hoa thơm cuống quýt rối bời


Ta khờ khạo mang trái tim mẫn cảm

Trót yêu người cung kính dâng ban

Chợt có lúc lòng ta lắng lại

nghe trong xa giọng hát tiếng đàn


Ơi cái tuổi trời cho ta xuân lại

Vuốt lên ngôi trắng phứa những ưu phiền

Bao đèo dốc gập ghềnh gió bụi

Ta bâng khuâng như một gã khùng điên


Những vườn Thúy chân ta bước tới

Đá và hoa có còn đợi còn chờ

Ta ân huệ với em và tất cả

Thôi mà chi đời là một giấc mơ


Hồn du lãng biết đâu nguồn cội

Ta lang bang lất bất cầu may

Em hiểu ta nên không trách vội

Xác thân này dễ có trên đời


Thôi gối mỏi đường còn xa lắm lắm

Vườn Thúy nào nuôi dưởng được thân ta

Xin dừng bước đón vòng tay điệu mộ

Nhắm mắt rồi ...chỉ mấy bông hoa

                        Đêm đầu tháng ...

More...