
Nốt trầm trong "Dấu mùa se lạnh "
Đức Tiên (Quảng Trị )
Không biết chọn góc nào để tiếp cận với tập thơ "Dấu mùa se lạnh " của Phan văn Quang
,một người thơ " phong trần" nổi tiếng của vùng quê gió lào cát mặn, vì ở đó hàm sâu đa tầng của sự tinh luyện nỗi niềm làm ray rứt lòng người trong từng câu chữ.
Kỳ lạ thật ! Có nhà thơ nào khi nói đến niềm vui mà không khoả lấp được nỗi buồn như anh. Lại có nhà thơ nào khi nói tới nỗi buồn mà lại không dấu được cái chất phớt đời,ngang tàng mà kiêu bạc như anh . Vâng,tôi cảm nhận ở Phan văn Quang điều ấy ngỏ hầu xáo xới nốt trầm u trong thơ anh góp tiếng nói cùng bạn đọc khi cầm lên tay tập "Dấu mùa se lạnh" ,tập thơ gồm 72 bài ,do nhà xuất bản Hội nhà văn ấn hành cách đây không lâu.
Bập vào những trang thơ của anh,cảm nhận đầu tiên là cái chân thực . Chân thực trong từng ý tưởng,từng tứ thơ và trong từng con chữ . Có lẽ ,cái quyến rũ ban đầu với người đọc là sự cảm hứng chân thực của cuộc sống mà nhà thơ đang từng ngày từng giờ va đụng trong đời thường muôn mặt . Trong bài " Thơ của người chân đất " anh viết :
Đừng tự lừa dối mình
Son phấn những câu thơ tím tái mùa đông
..............
Sự quý phái không dành cho người chân đất
Củ sắn củ khoai tượng trưng lòng chân thật.
Nói về đời mình, anh gởi tới bạn đọc một trích ngang gọn lỏn nhưng cũng đủ cho ta hình dung về anh ,sự ngô nghê của kiếp người chông chênh trên đường đời lấm bụi :
Chợ chiều quang gánh đừng buông
Đếm bao lưng thúng vô thường nghiêng qua
Con từ máu thịt mẹ cha
Chông chênh giữa chợ bước ra cuộc đời
( Con về chợ tỉnh)
Thơ anh hiếm có niềm vui.Hình như niềm vui của anh đã bị phần đời trầm u che khuất dù cho cái tâm tạng ngông nghênh mà ta bắt gặp trong nhiều bài thơ vẫn không cứu rỗi được nỗi buồn thường trực cứ man mác xa xăm bãng lãng u huyền mỗi lần anh cất giọng.
Đầu năm là những ngày kị huý nỗi buồn nên anh gởi gắm cảm xúc của mình khi bắt gặp hương vị ngày xuân, anh viết :
Reo vang đầu ngõ cũ
Thiếu nữ lễ đầu xuân
Nơi vườn xưa lộc nhú
Trầm hương toả vô ngần
............
Em và ta xa lạ
Hợp nhãn buổi đầu năm
-2-
Ngó nhau cho bằng thích
Hai mặt tợ trăng rằm
( Đầu Năm )
Thôi thì đành rằng anh có quyền được buồn , quyền của thi sĩ như Hoàng Phủ Ngọc Tường đã nói,nhưng buồn với ai,buồn lúc nào cơ chứ ! Ai dè,anh tưới nỗi buồn lên lời tâm sự cho người mình yêu thì hết nói rồi.Cho dù anh có mượn cái thói phong trần để bông lơn đùa cợt ,câu thơ vẫn cứ mang tính nết của người thơ:
Sẽ là gã khờ nếu không yêu em
Vì lẽ đó anh là người được chọn
Chiếc dép phơi lưng thương người dễ ốm
Ngửa mặt nghênh đời áo gió phong phanh
( Cùng mây trời phiêu lãng )
Và đây, khi anh mặc sức nói nỗi buồn thì sự buồn lại dằng níu như thân phận bức bối muốn trút hết lên thơ mà đâu có dễ. Anh buồn mà lại sợ lây lan qua người khác nên thần buồn vì thế mà tưng hửng,mà có gì như bất trắc,không thanh thoát.
Hiu hắt mẹ chục ngàn ngày bậu cửa
Mở lòng đêm từng tiếng vọng xa mờ
Nước mắt chảy một đời không kịp rửa
Con lớn dần ôm vú mẹ và mơ...
( Nương đời nhau chút Gió )
Có những lúc thơ anh nhập đồng khi lột tả cái nghèo của miền quê đã ám ảnh suốt cuộc đời băm bả ngược xuôi trần thân với nợ áo cơm phạc phờ râu tóc khi anh đau đáu nỗi lòng với mẹ. Hình ảnh thâm sâu bóng mẹ vắt kiệt thân mình rời rã cho con khôn lớn đã
Đi vào thơ như là lời tạ ơn sinh thành dưỡng dục nên có sức lay động đến từng mao mạch
Đất nẫu lòng Chênh dáng mẹ gian nan
Thân chuối úng nghiêng chiều quê lạc gió
Phù sa núi phủ bạc đầu ngọn cỏ
Bàn chân trần nứt nẻ dấu bùn non
( Mảnh trăng qua mùa lũ )
Chao ôi ! Buồn chi mà đến lạ .Anh muốn đem cuộc đời mình ra mà trêu gởi nỗi niềm với người yêu xa xăm nhưng không hề trách cứ.Có chăng thì đó cũng là sự nhắc nhở em thôi.
Cái phong trần lãng tử là nghiệp dĩ rồi nào có thở than điều chi cho mang nợ :
Bao năm luân lạc chai lòng ngậm
Mặn chát chia hoài cõng hai vai
-3-
Em núp phố rộng như đời lãng
Rét ngọt lưng chừng giữa giêng hai
( Hẹn xuân )
Nết phiêu bồng trong thơ anh nhiều lắm. Hình như bài nào cũng phảng phất cái mùi râu tóc của một gã giang hồ hiệp khách. Chỉ những lúc ngồi chung chiếu rượu với bạn bè là anh ngất ngưỡng vỗ đùi và thả sức bỡn cợt với ma men tới tận cùng niềm phấn khích. Mà cũng phải thôi ,từ chân quê ra phố khoác áo thị dân bất đắc dỉ nên ngôn ngữ quê mùa làm sao mà tránh được:
Rượu làng một thuở bạn quê
Nhiều năm ra phố vẫn mê rượu làng
Nửa đời chùn gối lang thang
Bôn ba trăm nẻo lại càng xa quê
Hay :
Về quê bạn rủ ta về biển
Rượu ủ lâu dài chuyện hỏi han
Sờ râu- râu mọc lên vành má
Lòng ứ trăm điều nhọc thời gian
( Đón bạn phố núi )
Là thi nhân mấy ai không si tình,có lúc si đến cuồng dại vò xé trong tận cõi sâu xa mà không bật lên thành tiếng. Phan văn Quang một thời lang thang ôm lấy nửa đời luân lạc, vậy có biết bao nhiêu bóng hồng lọt vào đôi mắt u sầu của anh nhất là những lúc cảm rằng nỗi cô đơn là điều ám ảnh đáng sợ nhất.Anh viết thơ tình không nhiều vì lẽ đời anh có quá nhiều vui buồn nhân thế,nhưng khi anh viết thì thơ cứ như vòng xoáy của đời.
Thương nhau rồi... ghét có được gì không
Da diết quá phương trời kia vời vợi
Anh ngây người-vòng thời gian chờ đợi
Bàn tay mềm chuyển tiếp lửa mùa đông
( Tiếp lửa mùa đông )
Cũng dễ hiểu thôi vì sao thơ Quang cứ bàng bạc nốt trầm u trong từng con chữ bởi tuổi thơ anh rơm rạ xác xơ nghèo của miền quê mùn đất bốn mùa dính đầy ve áo. Cái nghèo không ngăn được một tâm hồn thơ trẻ vô ưu ngày tháng để đóng dấu vào đời anh .
Tôi đi học bạn bè dăm lứa tuổi
Dép neo chân hồ hởi đường quê
Con sông rộng mảnh hồn làng đeo đuổi
Viên phấn trắng vụng về viên phấn gãy
-4-
Vẫn nguyên lòng đừng làm ố câu thơ
Với đôi mắt tinh nhậy để thu vào những ảnh hình cảm xúc với miền quê lạ, Thơ anh như muốn thoát ra cái u buồn cố hữu anh bật lên thành lời với ước muốn thèm thuồng nét bình lặng của sông nước mênh mang nơi miền dừa xanh ngát.Anh cảm rằng :
Đò xuôi ngang với mặt đường
Giữa đi và ở hai luồng thuyền xe
Cội dừa bám rễ bờ đê
Màu xanh xanh tận đường về miền Tây
( Rong ruổi miền phù sa )
Cứ váng vất nỗi buồn thăm thẳm,hình như sau nỗi buồn hoá giải thì thơ anh lại loé lên nỗi yêu đời yêu người gởi gắm vào cỏ sương gió đồng mây núi.Bất gíác anh muốn hoá thân vào thiên nhiên êm dịu để lắng nghe tiếng tơ trời nhẹ rung với bao âm sắc.
Nghe trong hơi thở cỏ cây
Phong trần đã chớm mặt mày mốc meo
Đa mang theo ngựa qua đèo
Chồn chân phiêu lãng cheo leo núi rừng
( Sương hoa )
Quăng quật với cuộc sống tro than bùn đất ,tả tơi tấm áo phong trần nhưng với anh cả thơ và đời đều không hề hé lộ một tích tắc nghèo hèn mặc cảm. Anh vẫn ngênh ngáo mà đi,mà vễnh mặt ngang ngạnh với thế nhân lắm khi tăm tối cõi lòng.
Bến sông trải cỏ ta nằm
Hiu hắt chiếc bóng chống cằm gió ru
Trái tim mách bảo mịt mù
Co chân trốn nẻo gật gù vây quanh...
( Gọi mùa bông tím )
Và còn đây nữa :
Cuộc đời nặng nghĩa câu thơ
Xoay theo con vụ bơ phờ đêm sâu
Ta làm giọt nước ngày sau
Hé môi xin hứng nỗi sầu chia nhau
(Ngẫu hứng lục bát )
Khép lại tập thơ " Dấu mùa se lạnh " tập thứ ba của anh,trong tôi vẫn ngân hoài những câu thơ chất chứa nỗi u trầm của kiếp người nặng nợ thế nhân mà tràn đầy nhân cách.Cái cốt lõi cuộc đời nhân văn mà thi nhân ôm ấp đó là chữ Tâm được coi như vật tổ để tôn thờ để gạn lọc cho thanh cao trong sáng. Phan văn Quang thơ và đời là thế !
.........
MẢNH GHÉP NGOÀI GIÁ THÚ
Bóng đen lẳng lơ
Không thể tự soi mình
Chia chác cuộc tình thế chấp
Đuổi khỏi không gian u ám
Tâm hồn chắp vá hớ hênh
Hôn phối chân dung
Trên bàn thờ dành cho người đã khuất
Cái tuổi không thể đếm và nhớ
Những cuộc tình đã qua
Tống vào quá khứ niềm đam mê
Bàn tay người đàn bà săn sóc nhầm chỗ
Tổn thương trí tưởng của người
một đời gối chăn...
Có cánh rừng loang lở nghi ngút khói
Bóng dáng quà tặng hình người
Tàn cháy trong tâm tưởng
Bỏ ngoài tai lời nịnh hót lãng nhếch
Ấu trĩ của người đàn bà buôn chuyến tình
một đời không trả hết
Căn phòng ngủ tấm hình ngày cưới cười
mỉa mai
Người đàn bà ủ mộng đi hoang.
CHỦ NHẬT RỖNG
Có tiếng chuông vắt ngang khung trời đục
Cuối mùa xuân váng vất ngỡ mùa thu
Bông sứ trắng chờ nắng vàng nán ngủ
Bóng sương loang mờ mịt âm u
Thêm Chủ nhật không còn người gọi cửa
Giọt cà phê buồn ứa ruột một mình
Anh đen đủi nén trơ màu cánh dán
Trong suốt hoài đáy cốc rỗng và phin
Thời gian lặng tiễn đưa ngày trống vắng
Ném vô tư nuôi giam hãm buồn tênh
Kinh tự hứa phết lên lồng ngực trái
Chấm xuống đời mốc dấu hỏi nằm vênh
Chủ nhật với - chuông nhà thờ gọi mãi
Anh ngân nga gõ nhịp giọt không lời
Cà phê uống quên bỏ đường ngậm đắng
Nuốt ngẹn lòng đau đáu cuộc rong chơi.
NƯƠNG ĐỜI NHAU CHÚT GIÓ
Con tim không chịu nằm yên thóp thoi trong lồng ngực
Con suối nhì nhằng qua ghềnh thác uốn cong
Con chim rừng hốt hoảng đập cánh bay lửa bùng nghi ngút khói
Tháng ba khô háp ngổn ngang những hình ảnh phá rừng...
Người ta vô tư chia nhau giữa mênh mông
Chia chác đủ triệu thân tràm đốn gục
Bếp lửa ám hun chiều ẩm mốc
Ta còn nhau - chia nhau tháng ba
Hiu hắt mẹ chục ngàn ngày bậu cửa
Mở lòng đêm từng tiếng vọng xa mờ
Nước mắt chảy một đời chưa kịp rửa
Con lớn dần ôm vú mẹ và mơ...
Ta theo em ủ mẹ vào thơ
Trang trải tận cánh rừng chưa khép tán
Tháng ba mẹ - ngút ngàn xa trống vắng
Tháng ba em - diệu vợi mãi khôn cùng
Tháng ba có những cánh rừng xanh ngộp thở
Những cánh chim trời chếnh choáng bay
Anh nương đời em chút gió
Tựa vào rừng phòng hộ mà say.
NGÀY CỎ NHỚ
Có những chuổi cườm sớm mai nay
Hạt sương trong, gương mặt người rạng rỡ
Ngày tình yêu - bồi hồi con tim thở
Anh vùi mình cỏ biếc để mà yêu
Tháng năm đau, thương tổn đã nhiều
Khi vết xước - xát chai lòng vị mặn
Và em đến cơn mưa đời anh tắm
Rủ tan nhanh lắm nỗi u phiền...
Nếm hạnh phúc chia tình anh một nửa
Ngậm vào môi chiếc bánh thánh em trao
Bờ cỏ mượt long lanh đầu vạt nắng
Của mùa màng lủng lẳng hạt sương chao
Cả đắng cay và mắt ướt ngọt ngào
Anh ưởn ngực phơi lòng ngay thẳng
Rét lạnh tàn đông - nỗi buồn xa vắng
Cắm vào đâu cỏ nhớ mùa thu
Da diết chiều khản giọng tiếng chim cu
Giêng mỏng mảnh níu ngày trôi chầm chậm
Và em đến - thắp lòng nhau lửa ấm
Mùa xuân lành ngơ ngẩn tháng giêng non.