Đêm huyền thoại- Đức Tiên

By ductien




 Đêm huyền thoại

              Đức Tiên 
         

Ngợp cả rừng người và rừng cờ

Đêm Hiền Lương huyền thoại

Những ngôi sao cháy niềm vui mới

Dòng sông như ngừng trôi


Đêm Hiền Lương huyền thoại tôi ơi !

Bao nhiêu máu và nước mắt đã đổ

Ngọn cờ hồng vẹn nguyên qua lửa đỏ

Như trái tim chuyển nhịp hồng cầu


Hai mươi năm biết mấy thương đau

Mẹ vẫn kiên gan ngồi khâu nỗi nhớ

Và em thơ mắt bồ câu nhìn mây trời mong đợi

Cha mẹ em đâu lửa khói bốn bề


Hãy lặng yên nghe con sóng vỗ về

Trong thác nước tiếng hồn thiêng lay gọi

Đường Chín Trường Sơn tiếng bao đồng đội

Đêm nay có kịp về chăng ?


Ba mươi lăm năm đất nước vĩnh hằng

Cả nước cất cao bài ca thống nhất

Nước Cao Bằng Cửu Long hòa chung dòng Bến Hải

Đất ba miền về lại Hiền Lương


Ôi đêm nay đêm những yêu thương

Tay đan tay nối đôi bờ thống nhất

Sáng lòng người sáng lên trời đất

Âm dương giao hòa khúc khải hoàn ca


Đêm ba mươi tháng tư đất nước nở hoa

Rạo rực Hiền Lương mừng đêm huyền thoại

Hãy đốt nén hương vọng về đồng đội

Cho bài ca năm tháng ngân dài...


     
                Dưới chân cột cờ Hiền Lương đêm 30-4

More...

Trống không - Đức Tiên

By ductien



 

 Trống không

                    Đức Tiên

 Nhỡ rồi đành bỏ cuộc chơi

Em về khăn áo làm người phù du

Cuộc tình gởi chốn thiên thu

Cầm như chiếc bóng mây mù đã tan

Có còn chăng giấc mộng tàn

Ấp iu năm tháng võ vàng sắc xuân

Lỡ làng một cuộc ái ân

Là tan nát cả cuộc trần còn chi

Cũng là một cuộc ra đi

Cũng là đưa tiển thôi thì còn mong

Thương cho một kiếp bẽ bòng

Ngày về không hẹn bến sông vắng người

Đành thôi cũng một cuộc đời

Xòe tay là hết nợ trời đa mang

Em giờ làm kẻ lỡ làng

Xuân thì gởi phận đò ngang sang bờ

Đêm đêm ngủ với giấc mơ

Quàng tay ôm gió nghe xa xót lòng

Thằn lằn chắt giọng đêm không

Trống trơ kèo cột nhà thông thống nhà

Sang hèn cũng một đời hoa

Ngậm ngùi gió bấc bóng tà tà huy

Một lần đã lỡ ra đi

Khóc thương cũng thể còn gì mà mong

Một mai đò đã qua sông

Lệch chèo nước cuốn đò không tới bờ

Coi như là một cuộc cờ

Lỡ tay lạc nước em giờ ...trống không

More...

Lời thề nhớ Bác- Đức Tiên

By ductien


 Lời thề nhớ Bác


                           
Đức Tiên


Bốn mươi năm rồi Bác đã đi xa

Con nhớ Bác nhớ ngày mưa Hà Nội

Tiếng anh Ba và lời thề vang dội

Ba Đình đau cả nước buốt đau !


Bốn mươi năm rồi Bác có xa đâu

Bác vẫn đấy trên ruộng đồng nhà máy

Trên công trường trên đường đổi mới

Bác vẫn cười hồn hậu giữa bao la


Bốn mươi năm rồi Bác vẫn bên ta

Trong từng bữa ăn và trong trăn trở

Bác có trong ta trong từng hơi thở

Trời đất bao la sông núi rộng vô cùng


Bác Hồ ơi ! sao lòng cháu mênh mông

Việc nhỏ việc to vẫn nhớ lời Bác dặn

Ôi lời Bác là trời cao bể thẳm

Khó vô vàn khi đất nước sang trang


Đất nước bây giờ đã đàng hoàng hơn

Nhưng vẫn bên con vô vàn cạm bẩy

Cả lòng người vẫn còn sáng tối

Vượt làm sao khi thật giả bốn bề


Con nhớ bốn mươi năm với những lời thề

Còn sang sảng bên mình ngày tháng

Không phải là mình mỗi khi quên lãng

Nhớ lời Người con thấy rõ mình hơn


Bốn mươi năm rồi lời Bác sắt son

Tổ quốc mạnh giàu lời thiêng của Bác

Nhớ ơn Bác con dám đâu chểnh mảng

Một lời thôi con đi hết một đời !

More...

Hàng bia Mỹ Thủy

By ductien

Hàng bia Mỹ Thủy !



                             Đức Tiên

 

Những bình hương xếp liền nhau

Những cái tên trên hàng bia đá lặng

Chiều nhạt nắng biển mơ hồ sóng trắng

Đền oan hồn tiếng gió vi vu


Những Nguyễn thị Trần văn ...chìm trong khói âm u

Xếp thành cánh cung ôm đền tưởng niệm

Năm trăm hâm sáu người yên lặng

Ngả xuống một ngày dưới họng súng Tây


Tôi về đây

Gặp người lính năm xưa tha thẩn

Đốt nén hương thầm thì lời u ẩn

Người nói gì với oan hồn đây


Sáu hai năm chìm lặn trong mây

Nghe lá thở biết oan hồn sống dậy

Nghe gió rít tiếng người xưa lay gọi

Mối thù chưa trả chưa yên


Mỹ thủy rồi Sơn Mỹ

Còn biết bao đồng bào đồng chí

Không oán không thù gục ngả

Súng Mỹ súng Tây đạn cắm oan hồn


Có thể nào quên đất nước chiến tranh

Hàng bia dựng nhắc ta phải nhớ

Những hồn oan đang đòi trả nợ

Máu xương đâu chuyện trò đùa


Những bình hương tỏa khói lãng lờ

Xanh màu xanh hàng dương Mỹ Thủy

Thầm gọi ta không quên quỷ dử

Sóng luân hồi dào dạt quê hương


Chiều dần trôi trên những hàng dương

More...

Ước vọng vừa tầm - Đức Tiên

By ductien


 

 Ước vọng vừa tầm

             Đức Tiên

 

 

Được sống thế này là ta mãn nguyện

Có còn chi khi tóc chớm màu mây

Ngày ba bữa trời cho ta đủ sống

Còn mơ chi khi bao kẻ lất lây


Ta ước thế cũng vừa tầm thôi nhé

Bạn bè ta khối đứa buồn xo

Dẫu cao áp có làm ta chếnh choáng

Không hề chi ! Ta như một con đò...


Có kẻ muốn hái trăng về dinh thự

Trăng công bằng chia khắp mọi nhà

Để ánh sáng soi lòng người mờ tõ

Trăng của chung nào của riêng ai


Ngày lại đến cho ta mong đợi

Như quả ngon đã dấu sang mùa

Trời mây trắng là nắng vàng rải mịn

Và đường quê sẵn chim và hoa


Ta chỉ có lòng ta thánh thiện

Không mưu toan không lừa lọc không đùa

Em chưa hiểu và người không hiểu!

Ngần ấy cuộc trần cũng đủ phiêu diêu


Nhìn màu nắng vàng trong như... khó tả

Ân huệ trời cho ta hít thở ban mai

Cho ta biết cuộc đời còn vướng bận

Ta nguyện với trời rằng không sai


Thì ước thế cũng vừa tầm thôi nhé

Không tham lam. Không ôm mộng hãi hồ

Xin làm kiếp thân tằm tơ nhện

Làm cánh bướm vàng lất phất bờ ao...

More...

Hoa Móng Bò - Đức Tiên

By ductien

 

 

 

 Hoa Móng Bò

 

                    Đức Tiên

 

Da diết tím giữa triền đồi thoai thoải

Hoa Móng Bò nở ngát miền trung du

Em lạ lẫm sắc hoa như mời gọi

Anh lang thang như kẻ không nhà

 

Chiều không nắng gió vờn kẻ lá

Rưng rức màu cháy bỏng vành môi

Tà áo gụ và hương sương khói

Đủ làm ta quay quắt không thôi

 

Cánh cửa liếp khép hờ chờ đợi

Những cánh mềm e ấp làn môi

Vẫn màu tím như Bằng Lăng tím

Sao Móng Bò tên em đơn côi

 

Giữa trung du nắng gió đất trời

Bao hoa lạ lẫn muôn loài cây cỏ

Hòa hưong dịu cùng nhau lan tỏa

Ai nhận ra mùi hoa riêng mang

 

Chiều trung du bất chợt gặp hoa

Mọc lẻ loi triền đồi xanh ngắt

Bước lảng du ta làm lữ khách

Ngơ ngẩn đắm say mê ly

 

Hoa móng bò ơi ! móng bò

Anh đặt tên em hoa Đơn Côi

Như đời em không màng danh lợi

Em đơn côi mà không cô đơn...

 

 

 

More...

Đợi chờ - Đức Tiên

By ductien


 

 

Đợi chờ


                  Đức Tiên




 

Đành thôi em phải sang sông

Con đò đã khẳm người không thấy về

Đợi chờ mòn mỏi triền đê

Vắng không một bóng lời thề vở tan

Có còn chăng ! đã muộn màng

Người đi còn nhớ ngày sang hẹn hò

Chỉ còn đây một con đò

Chỉ còn đây một bến bờ vắng không

Em giờ đã phải sang sông

Ngậm ngùi thay phút nao lòng mà đi

Nhớ thương thôi biết làm gì

Đành thân phận gái dám bì tấc gang

Trách chi lời hẹn lỡ làng

Để ai mong ngóng đò sang bến bờ

Thôi thì năm đợi mười chờ

Cũng vừa đủ một giấc mơ thôi đành

Mai ngày dẫu có mong manh

Thân em chiếc lá tròng trành bến quê

Chỉ còn đây một lời thề

Chỉ còn đây một bến mê không người

Đợi chờ rồi cũng đành thôi

Mái chèo đã gở nổi trôi cũng đành

Em giờ gởi bóng mong manh

Một thân nương chút gió lành mà đau

Rồi mai có phải úa nhàu

Thì như một cuộc tình đầu thế thôi...

More...

Cây Đa giếng Đìa - Đức Tiên

By ductien



 

 

 

 Cây Đa giếng Đìa

 

                        Đức Tiên




 

Những tảng đá xếp lên nhau

Viên nhỏ viên to thành giếng

Soi tóc em xanh màu hoang huyển

Có bóng cây Đa làm chứng buổi trăng thề

Làng gọi cây Đa giếng Đìa

Nơi gái trai hẹn hò gặp gỡ

Nắng vàng rải những tia lá cỏ

Thanh bình nơi chốn quê hương


Rồi một ngày đất hóa chiến trường

Thành giếng bỗng thành công sự

Cây Đa cổ làm chòi canh giặc dữ

Lửa khói bao trùm làng xưa


Có người lính ra đi

Từ đất Nghệ quê người hai sương một nắng

Chưa biết yêu bao giờ

Tuổi tên không cần biết

Chiến đấu giữ làng năm tháng thành tên

Anh là Cao Như Thiêm


Giặc bắt anh

Chúng muốn nả đạn vào anh trên thành giếng

Trên cành Đa làng nơi anh bày trận mạc

Vòm ngực anh đạn xé tan hoang

Anh là Cao Như Thiêm


Đất Gio An một sáng tôi lên

Cây Đa giếng Đìa thành địa chỉ

Và tên anh thành tên đồng chí

Tre lá lao xao thầm gọi anh về

Ôi cây Đa giếng Đìa

Nơi ngày xưa gái trai hò hẹn

Vẫn giữ trọn lời thề

Dẫu chưa qua tới bến

Và tên anh đã thành tên địa chỉ thân quen !

 

More...

Thứ bảy không hoa

By ductien

 

 

 

 Thứ bảy không hoa

 

                        Đức Tiên

 

"Nhiều khi tôi muốn viết thư thăm em "

Bài hát cũ sao nghe thao thiết

Quán vắng không lời ca da diết

Thấp thỏm đợi chờ em vẫn xa

Thứ bảy rồi thứ bảy của hai ta

Xe dừng bánh con đường hoang dại

Cỏ vẫn dấu điều chi không nói

Có lẽ nào như thế không em ?

Một tuần thôi ngày nào có thêm

Vẫn thứ bảy sao nghe hoang hoải

Tuổi học trò trái tim nông nổi

Mỏng mãnh e chừng vở đôi

Quán trọ nghèo tả tơi

Em gởi tuổi xuân giữa mùa tao tác

Lửa vẫn cháy khói đùn đen đặc

Phía làng xa hun hút mây trời

Anh về đây em đã đi rồi

Màu áo lụa phai tàn năm tháng cũ

Bình rượu mới quê người ai quyến rũ

Em xa rồi nhợt nhạt ngày xa

Một ngày mơ một bông hoa

Để biền biệt không còn trong tâm tưởng

Bài hát cũ vẫn hoài trong bảng lảng

Cứ hiện về réo rắt không thôi

Có thể bây giờ em ở bên trời

Đất Gio An có còn mưa nắng

Cứ thầm gọi cho mùa lẵng lặng

Cỏ chờ người xanh hoang vu

Ngày hạ về đôi gót lãng du

Có mây trôi và chim về làm tổ

Anh lại nhớ chiều hoe vàng trước ngõ

Không bóng em nhòa nhạt giấc mơ xa

Lại một ngày thứ bảy không hoa

Không một lời ca cho dù dỉ vãng

Anh vẫn về trong tầm chiều hoang đảng

Miền quê xưa lá vẫn xanh vườn

More...

Tháng giêng - Đức Tiên

By ductien


 

 

Tháng giêng


               Đức Tiên


Tháng giêng sao trời bỏng nắng

Cứ ngỡ hạ về xôn xao

Con đường giờ còn hoang vắng

Cho ai nhớ những ngày nào...


Hoa tím nở trên đồi vắng

Màu hoa nhắc chuyện xưa xa

Bây giờ còn quên còn nhớ

Ai đã lạnh lùng đi qua


Tháng giêng không còn rét ngọt

Áo em mặc gió buông hờ

Những chiều ngồi không ngóng đợi

Vô tình mong một cơn mưa


Có những lúc buồn không nói

Ngắm nhìn rồi cũng chán chê

Thời gian sao mà ngốc nghếch

Vô tư không biết xuân về


Nắng nung cho đời cáu gắt

Tháng giêng giờ đã xa rồi

Cây xanh giờ không ra lộc

Em chờ chờ mãi không thôi


Ai hay trời cũng biết giận

Mùa xuân đánh tráo mất rồi

Mưa xuân cũng thôi biền biệt

Hạ về từ tạ lên môi


Tháng giêng nắng nung như lửa

Bầu trời không gợn màu mây

Biết ai có còn mong đợi

Tháng giêng nỗi nhớ vơi đầy.

More...