Em quên rồi ! _ Đức Tiên

By ductien


Em quên rồi !



Em quên rồi ngày tháng cũ không xa

Con đường quê qua đèo qua dốc

Cơn nắng hạ hàng cây gió thốc

Áo em bay nắng sớm mây chiều


Em quên rồi ánh mắt dấu yêu

Câu chuyện cổ kể cuộc tình vọng ảo

Bài thơ viết trong đêm giông bão

Thao thiết tận lòng nỗi nhớ khôn khuây


Em quên rồi nào em có hay

Mùa thu tới cỏ vàng vương nắng

Sân trường vắng lối về trĩu nặng

Đôi mắt buồn như đánh mất điều chi


Em quên rồi và em đã đi

Mùa thu lại lỡ làng câu hẹn ước

Em quên rồi khoảng trời xanh biếc

Nỗi vô hồn bảng lảng mây trôi...


                                    1995

More...

Duyên thầm - Đức Tiên

By ductien

 

 

Duyên thầm


                                Đức Tiên



 

Ơ kìa em đang nói cười

Cho he hé mở duyên người đó chăng

Trắng phau là một hàm răng

Vành môi nở giữa trời trăng thậm tình

Biết chăng cái thú duyên mình

Em cười nói để lung linh mắt người

Vô tình cái tuổi hai mươi

Bao giờ em bán nụ cười nói năng

Giá bao nhiêu hỏi chị hằng

Vành môi với nụ cười trăng hẹn hò

Dẫu làm thân vạc thân cò

Vớt bao nhiêu để đầy đò cũng cam

Em vô tình tôi tham lam

Sợ mai người ấy vụng làm vô tư

Chợt nhìn tôi cứ lất lư

Cái duyên em đã từ từ mất tong

Em cười một làn suối trong

Cho ai tắm chút thơ lòng rồi đi

Dẫu mai đời không còn gì

Cũng vương lại cái duyên thì của em

Ơ kìa nhìn lại mà xem

Phải chăng duyên ấy đang nhen lửa chờ

Vô tình em lại làm ngơ !

More...

Giấc mộng tàn - Đức Tiên

By ductien


 

Giấc mộng tàn


                             
Đức Tiên


Mới chớm ba mươi đã thấy lạnh

Bỗng dưng cơn nhớ lại nôn nao

Em giờ vui Tết bên trời ấy

Có thấy nao lòng chút hanh hao


Nhớ lắm đường dài không tính nỗi

Cỡi gió mà đi có bao xa

Ngậm ngùi thương nhớ ta cùng bạn

Nước lọ cơm niêu mãi xa nhà


Tí nữa Công Viên ngày gặp lại

Một bầu máu nóng đã cầm tay

Chiếc nhẫn nỗi hờn khôn giữ được

Tình ta đâu thể dễ có ngày


Và thế còn bao nhiêu kỷ niệm

Làm sao nhớ hết kể mà chi

Ta ước một điều mà không thể

Gặp nhau rồi cũng phải biệt ly


Em giờ xa ngái không còn tưởng

Mà bóng hình em vẫn còn đây

Còn trong màu mắt thầm trao gởi

Em ở xa xôi em có hay


Dẫu chẳng bao giờ ta gặp lại

Thì em trong giây phút hoang mang

Hãy mường tượng thế cho vừa đủ

Một lúc hai ta đã lỡ làng


Tết này em có bày ngủ quả

Xứ lạnh đêm về có vương mang

Ta còn nhau đó trong hư hảo

Cuộc đời như thể giấc mộng tàn..
.

                       Ngày đầu xuân

More...

Lộc xuân - Đức Tiên

By ductien

 

Lộc xuân

              
                    
Đức Tiên

 

 

 

Ta đã bao mùa hái lộc non

Những nụ xanh tươi những nét son

Mới chớm- rùng mình cơn nắng gió

Đã làm ta bãi hoãi mê hồn


Ơi những nụ chồi xanh biếc ấy

Có còn thắm lại nét tươi nguyên

Hay đã xanh xao màu héo úa

Tháng năm không giữ nỗi hoa huyền


Ta nhớ năm xưa cùng dạo ấy

Hoa tươi lộc biếc những xuân thì

Dâng hiến vô ưu theo ngày tháng

Ta hái lộc xuân cứ vô vi


Năm nay Xuân tới ta nhớ lắm

Đời ta thêm tuổi vẫn sung hồn

Nhớ buổi lộc lên xanh mướt mát

Hò hẹn ta về hái lộc non


Có lẽ giờ đây rừng đã cạn

Bao màu hoa tàn rũ tháng năm

Tìm kiếm hương xưa giờ đã vãn

Ta ước ao hoài chốn xa xăm


Lộc biếc bây chừ có còn chăng

Một rừng hoa tím đỏ giăng giăng

Ta kiếm hương thì trong mộng ảo

Thì thôi xin hẹn chốn mơ mòng...


                             Mồng hai Tết

More...

Tất niên

By ductien



Tất niên

                                  Đức Tiên



Thì cũng bày bàn dăm bảy thứ

Cáo ông bà Tiên Tổ năm qua

Rồi ra ta ngồi làm ông cụ

Ly rượu trên tay có mặn mà


Tính sổ tròn vuông bao nhiêu cuộc

Bạn bè giao hảo những nơi đâu

Sài Gòn Hà Nội rồi đâu nữa

Bốn thằng lăn lóc kiếp cơ cầu


Ta chẵng lo gì ngày tháng rộng

Một tuần chủ nhật đến bảy ngày

Đi đứng ở ăn cốc cần biết

Trên đời này chỉ có ta hay


Nhà ta đã sẵn giường chiếu rộng

Bạn đến thăm chơi ta đón đưa

Một cuốc rượu thơm cùng ngây ngất

Cho biết cuộc đời với mây mưa


Ta chẵng giàu sang chỉ làng nhàng

Bạn thơ dễ tính nhất trần gian

Ăn ở có gì không phải tính

Ra về nức nở bạn chơi sang


Thì cũng vài ly cho đỡ nhớ

Tất niên đối ẩm ta với ta

Cuộc chơi hồ dễ ai sánh nỗi

Nghề văn không lụy tháng năm già !

More...

Táo quân Sông Hãn

By ductien


"Photobucket


 Táo quân Sông Hãn

        Bẩm báo Ngọc Hoàng !

                                         

Kỷ sửu sắp qua

Canh dần đang tới              

Cầu mong vận mới           

Một năm an lành              

Táo tôi lập thành               

Một trang văn mạng          

Muôn tâu hoàng thượng    

Những chuyện buồn vui   

Táo tôi bùi ngùi                

Tâu trình thượng đế

Một năm hồ dễ

Để mấy ai quên

Sông Hãn thành tên

Từ ngày kết nhóm

Tình thơ lai láng

Vang tiếng xa gần

Bè bạn quen thân

Tới lui thăm hỏi

Người luôn mong mỏi

Hoàng Cát quê ta

Phan chí Thắng là

Bạn bầu chí cốt

Mới hay chí thiết

Văn mạng một nhà

Bia vào lời ra

Ân tình sá kể

Mới hay nhân thế

Nhóm Bloger

Như Lộc quê ta

Có thêm Lãm Thắng

Nhạc sĩ nhỏ nhắn

Trương Pháp quê mình

Có thêm ân tình

Là Ngô Công Tấn

Nếu không lấn cấn            

Buổi vui còn dài

Vội vã chia tay

Bùi ngùi khôn xiết

Tình thơ da diết

Là Mai văn Hoan

Có thêm cô nàng

Nguyễn Hòa yêu dấu

Blog nồng hậu

Chính hiệu Ngô Minh

Cả Hồ sỹ Bình

Và Trần Trình Lãm

Thơ ca giao cảm

Vang dội gần xa

Khả sỹ nhà ta

Cũng vào thăm viếng

Blog được tiếng

Vương Tâm ghé thăm

Tri kỷ tri âm

Tình thơ vang vọng

Một bài ký động

Tứ quái thơ đời

Văn nghệ trẻ chơi

Bốn thằng sông Hãn

Tình yêu quái đảng

Đến tận nhà đài

Nguyến Huấn so tài

Cùng Phan sĩ Sáu

Tình thơ yêu dấu

Còn có Bảy Thi

Dặm đường sá chi

Một mình một ngựa

Thi ca nhạc họa

Quỳnh Hợp nữ nhi

Cũng về chạm ly

Mừng Sông Hãn quán

Thi ca không quản

Mượn gió mây trời

Rong ruổi tận nơi

Miễn vui bè bạn

Cà mau điểm sáng

Đích đến cuối cùng

Bạc Liêu điểm dừng

Rượu bia không chán

Bài ca ai oán

Dạ cổ hoài lang

Tha thiết vô vàn

Bạn bầu duyên nợ

Vĩnh Long nức nỡ

Đón bạn cố tri

Tất cả những gì

Bạn bè mong muốn

Sài Gòn điểm đến

Hứa hẹn tưng bừng

Blog Nguyên Hùng

Hoa Huyền sẵn đón

Một đêm vui nhộn

Dinh Độc lập nhà

Bốn thằng còn ba

Vẫn vui không kể

Xe về đến trễ

Đà Lạt rong chơi

Mới tìm đến nơi

Đã hay duyên nợ

Vũng Tàu không lỡ

Đức Đát đang chờ

Một chai rượu hờ

Chung vui mấy bận

Lấn ca lấn cấn

Về tới Nha Trang

Tìm tới họ hàng

Mình So với bạn

Dốc lòng uống cạn

Tạm biệt lên đường

Quy nhơn thân thương

Có bầu có bạn

Cuộc vui chưa cạn

Đã tới Tua Ran

Trần trình Lãm sang

Có thêm Trần Phạm

Vui chơi thỏa đáng

Rong ruổi gần xa

Về đến tận nhà

Mười lăm ngày chẵn

Mỗi nhà mỗi cảnh

Vui thú điền viên

Bỗng trang Đức Tiên

Có lời Trọng Tạo

Mời ra giao hảo

Hội mùa thu Ba

Hà Nội thủ đô

Lần này gặp bạn

Xi ca đóng sẵn

Một thùng chẳng chơi

Xe vừa lả lơi

Đã mang lấy họa

Thành Vinh sáng lóa

Nằm đợi dài dài

Không về kịp rồi

Đành thôi lỗi hẹn

Mùa thu không đến

Bạn tiếc ngẩn ngơ

Mãi đến tận giờ

Vương Tâm mang hộ

Quà quê một lố

Là hương quê nhà

Bạn bầu gần xa

Một ly nâng chén

Niềm vui kế đến

Phéc ti van hoa

Đà Lạt mông mơ

Bốn tên cất bước

Bởi không hẹn trước

Nên đành phải xa

Đức Trọng gọi là

Ở chơi thoải mái

Ba đoàn gặp lại

Mướn thế chủ công

Sông Hãn xin vâng

Mở đầu hoành tráng

Tình thơ lai láng

Những cuộc vuông tròn

Đức Tiên vẫn còn

Ghé thăm Hà Nội

Thanh Tịnh không ngại

Tiếp bạn gần xa

Tình quả bao la

Nói sao hết được

Nguyện lòng sau trước

Bẩm báo ngọc hoàng

Một năm vô vàn

Chuyện vui lập nhóm

Không vì nổi tiếng

Chỉ tấm lòng chung

Muôn sự lao lung

Muôn tâu Hoàng thượng

More...

Xuân tròn tuổi - Đức Tiên

By ductien

mso-bidi-language:#0400;}



 Xuân tròn tuổi

                    Đức Tiên


Hỏi dòng sông Hiếu mênh mang

Hỏi con đò chở nắng vàng về xuôi

Mùa xuân tròn tuổi đến rồi

Có gom đủ nắng cho trời xanh hơn

Hỏi đào mai hỏi gió ngàn

Kịp đưa hương sắc đỏ vàng về xuân

Giọt sương cọng lá trong ngần

Gọi mùa thao thức ngày xanh bên trời

Mùa xuân tròn tuổi đến rồi

Phố quê tên mới lên môi ngọt ngào

Hồng tươi trên mấy nụ đào

Áo em cợt gió đan vào hư không

Tơ trời thả giữa mênh mông

Lúa non lên ngọn xanh đồng làng quê

Mùa xuân tròn tuổi đang về

Hội làng trống dội triền đê dập dờn

Bỏ ngày nắng kép mưa đơn

Trên đôi mắt mẹ ngàn muôn dấu cười

Mùa xuân tròn tuổi đến rồi

Ta nghe gió hát nên lời...rằng xuân

                                   Xuân 2010

 

More...

Sự thật bẽ bàng _ Đức Tiên

By ductien



 

 Sự thật bẽ bàng

                      
                      
Đức Tiên



Biết nói gì với em đêm nay

Khi ngọn nến lung linh vụt tắt

Em đánh đổi tuổi thơ bằng con tim rất thật

Tuổi thơ em qua mùa bão giông


Những bài ca đêm nay

Bạn bè hát mừng em hay buồn cho kiếp người em nhận lấy

Niềm vui đâu sao khúc hát nửa vời

Em có thấy

Hai nửa vui buồn đan vào nhau


Vui lên em

Một khúc dạo đầu

Rồi em ẩn vào bài ca năm tháng

Tình em chứa chan

Đêm nay đêm mê man

Em hát như không hề biết hát

Lời ca sao dào dạt

Như sóng nước vơi đầy


Anh ngồi đây

Trước bạn bè và bao đồng nghiệp

Sao nghe lòng thê thiết

Như cùng em đi đến tận cõi xa mờ


Một khúc hát một bài thơ

Có ăn nhập gì đâu sao lòng người vương vấn

Ơi cuộc đời lận đận

Có theo em đi về


Biết nói gì với em đêm nay

Anh như kẻ lãng du đi tìm bóng hình đã khuất

Trong tỉnh lặng em là sự thật

Sự thật bẽ bàng ta có trong nhau

More...

Vô duyên ta lại gặp mình - Đức Tiên

By ductien


 

 

 Vô duyên ta lại gặp mình

 

                              Đức Tiên

 

 

 

Tình cờ sao lại gặp em

Bóng ngày xưa một chiều êm xóm nghèo

Mới thôi ngày tháng qua vèo

Hai mươi năm lận người theo phương trời

Ngượng nghe lấy tiếng chào mời

Không dưng sao lại líu lời nói năng

Ơ đôi mắt!Ơ hàm răng !

Nét xưa vèn vẹn bóng hằng lạ chưa

Ray rứt nắng ray rứt mưa

Nói sao cho thể để vừa lòng em

Lệ nào nhỏ hạt vào đêm

Trôi theo nỗi nhớ mà quên hình hài

Con đường rẽ lối chia hai

Người về gối chẵn phôi phai hương tình

Cớ sao em lại làm thinh ?

Ta nghe có tiếng con tim thầm thì

Gặp nhau để chẳng làm chi

Mà vương vấn buộc bước đi không đành

Chẳng trách em chẳng trách anh

Thôi thì tại gió tại trăng thôi mà

Gặp nhau một thoáng lại xa

Nhưng hồn cũng đọng dăm ba ân tình

Vô duyên ta lại gặp mình...

More...

Gặp tứ quái thơ "Sông Hãn"

By ductien

 

 

             Gặp tứ quái thơ "Sông Hãn"

                                        Ký của Vương Tâm

                          ( Bài đăng trên báo Văn nghệ trẻ )

      Hẹn hò mãi đến tận cuối năm 2009 tôi mới vào được Đông Hà để gặp tứ quái thơ "Sông Hãn". Tôi gọi vậy bởi họ trước hết là những blogers trên cùng mạng văn chương với nhau đó là thi sĩ Phan Văn Quang phân hội trưởng phân hội VHNTQuảng Trị rồi đến nhà  thơ  Đức Tiên người đã liên tục giục dã tôi trong chuyến đi này; kế đến là ông chủ hiệu cà phê "Châu Giang" suốt ngày nghe nhạc Trịnh có cái tên rất trẻ Xuân Lợi và thơ anh cũng vậy ấm áp và tình si. Còn bloger trẻ nhất trong số họ là Mai Thanh Tịnh nhưng tuổi cũng đã ngoại tứ tuần lại gồ ghề trong thơ đúng như anh ngoài đời một kẻ giang hồ vặt luôn tất bật trên đường vì làm ăn. Tôi gọi họ là tứ quái bởi sau đó là cái chuyện họ kết nghĩa với nhau như anh em trong cùng một ý tưởng trên con đường thơ. Và trên mỗi cái tên của họ ở giao diện đều xưng cái danh "Sông Hãn" kèm theo. Cả bốn đã từng tự tổ chức nhiều chuyến đi thực tế đúng với nghĩa chu du đây đó trên cái xe ô tô ọc ạch của kẻ giang hồ họ Mai. Đến đâu viết đó và khích lệ nhau sáng tác thậm chí có lúc còn cãi vã nhau vì câu chữ nhưng sau đó lại dùng rượu để giải hoà và lại nhâm nhi câu chữ mà mình thấy khoái chí. Ấy thế rồi có những tập thơ ra đời sau các chuyến đi ấy...Thế là họ kết bạn và luôn luôn ới nhau dù chỉ là để ăn một bát cháo hành hoặc đọc cho nhau nghe một câu thơ chợt loé sáng. Trong một năm mà họ đã đi thăm và giao lưu với bạn bè văn thơ gần chục tỉnh phía Nam.

      Khi vào tới nơi tôi mới hay rằng họ lập thành nhóm thơ "Sông Hãn" ngoài cái lẽ vì tình bạn còn bởi họ muốn tiếp nối dòng sông thơ "Nguồn Hàn" ngày nào do các nhà thơ Chế Lan Viên Vĩnh Mai Dương Tường Trần Hoàn Lương An thành lập như một ngọn cờ thơ ca trên đất Quảng Trị một thời huy hoàng. Sau này phải nói kế tiếp là lực lưọng thơ thời cuộc chiến chống Mỹ cũng thật sự vang dội với những cái tên như Hoàng Phủ Ngọc Tường Xuân Đức Lê Thị Mây ...

     Thực ra khi lập nhóm thơ "Sông Hãn" cả bốn không hề cho rằng mình là thế hệ thay thế những lớp người thơ đi trước mà họ chỉ ước vọng rằng cố tạo được một nhịp sống văn học riêng   học hỏi cố vượt lên đóng góp được chút gì đó cho thi đàn đang rất đa dạng hiện nay. Nhà thơ Phan Văn Quang một gương mặt rất sâu lắng trong thơ ca đất Quảng nhỏ nhẹ nói với tôi:

- Vui thôi mà anh. Chơi với nhau vì cái tình quý nhau vì cái nghĩa và đi với nhau vì nghiệp thơ đều nặng nợ một đời.

     Và rồi anh đọc ngay cho tôi nghe  câu ca dao Quảng Trị:

"Không thơm cũng thể hương đàn

Không trong cũng thể nước nguồn Hàn chảy ra"

     Thì ra họ lập nhóm cũng còn vì lẽ quê hương thân thiết đó. Thật đáng yêu làm sao. Khi tôi hỏi nhóm bầu ai làm trưởng hoặc phụ trách thì mọi người đều lắc đầu tỏ ý chẳng có ai là số một cả. Đột nhiên Mai Thanh Tịnh nói một cách hóm hỉnh:

 - Cũng may mà không bầu. Mà nếu đem ra bầu không khéo lại có chuyện "chạy phiếu" "chạy chức" như chơi.

      Tất cả đều cười và tôi mới hay quả là bốn tay này cùng đều có sỏi trong đầu chứ chả đùa. Nhưng phải nói người nói nhiều và cũng lắm chuyện chính là  Đức Tiên. Tôi cho đây là "quái" đầu tiên phải tính đến. Vì có thời anh đã từng cầm súng đánh nhau tại thành cổ Quảng Trị đầy ký ức; hơn nữa lại đã từng là sinh viên văn khoa đại học Huế do vậy đọc cũng lắm thuộc cũng nhiều. Nên sau khi đưa tôi vào lễ viếng các chiến sĩ đã hy sinh tại thành cổ  Đức Tiên nhắc lại cho tôi nghe bốn câu thơ nổi tiếng của Lê Bá Dương:

"Đò lên Thạch Hãn ơi...chèo nhẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm

Có tuổi hai mươi thành sóng nước

Vỗ yên bờ mãi mãi ngàn năm..."

     Rồi anh kể lại những kỷ niệm khó quên của mình trên chiến trường Quảng Trị năm 1972. Đó là những cuộc gặp gỡ các nhà văn nhà thơ đi thực tế trong lửa đạn bom rơi như Thu Bồn Xuân Quỳnh Cảnh Trà Trinh Đường...Những cuộc gặp gỡ này đã thôi thúc mầm thơ trong anh ngày thêm một dâng trào. Rồi những bài ca được viết ra ngay tại mặt trận của các nhạc sĩ Huy Thục Doãn Nho như "Tiếng đàn Ta lư" hay "Người con gái Sông La" đã làm hồn thơ  Đức Tiên xáo động với những vần thơ ấp ủ bấy lâu đã bật ra một cách chân thành về ký ức tình yêu trong thời chiến. Giọng thơ anh thật ấm áp bên dòng sông Thạch Hãn êm đềm trôi:

"Rồi một ngày em phải xa tôi

Thời chinh chiến tôi lên đường từ ấy

Biền biệt chân trời hơi từng gió núi

Vẫn không quên hương nưng nức sầu đông

Em bây giờ còn nhớ bến sông

Hạt mưa  rào phương trời nào rơi rụng

Đèn thị xã vẫn sáng loà hào phóng

Mảnh vườn xưa hoa cỏ đã thay màu..."

     Trên đường người thường im lặng là Mai Thanh Tịnh có lẽ một phần bởi  Đức Tiên nói hết bên cạnh còn có Phan Văn Quang góp chuyện và có thể vì còn tập trung lái xe. Thỉnh thoảng anh chỉ mỉm cười vì những chuyện vui của Đức Tiên nhưng khi đến thăm bảo tàng cố tổng bí thư Lê Duẩn tại Triệu Phong anh mới kể rằng Quảng Trị đối với anh là một mảnh đất tràn đầy kỷ niệm trong hồn thơ của mình. Anh kể lại cuộc chiến đấu diễn ra ở đây như một huyền thoại vậy cách đánh  của chiến sĩ ta cũng vượt ra khỏi những quy ước thông thường. Và ở đây những người bị thương không chịu lui về tuyến sau mà vẫn bám trụ kiên cường cùng đồng đội chiến đấu...Rồi anh lại kể mới đây thôi nhiều bạn trẻ cùng gia đình trong đêm thả hoa đăng và thắp những nén hương tưởng nhớ đến những người chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc chiến vĩ đại của dân tộc. Ánh đèn trôi chậm rãi trên dòng nước xanh trong một cảnh sắc lung linh trong nỗi niềm thương nhớ chiến công bi tráng ngày nào. Mai Thamh Tịnh dừng lại với ánh mắt đăm chiêu nhìn về bên kia sông rồi anh đọc cho tôi nghe những câu thơ cháy bỏng tình yêu quê hương như một lời tâm sự với các chiến binh ngày nào.

     Cầm tập thơ mới của Thanh Tịnh có cái tên nghe cũng thấy lạ "Cầu vồng cõng những cơn mưa" và giọng thơ cũng thấy có nhiều nét tìm tòi. Dường như trong thơ anh có phảng phất chất của "Chế". Tôi hỏi như vậy khi đọc tập thơ mới nhất của anh trong chuyến đi Đà Lạt năm 2009 anh mỉm cười không trả lời rồi bình thản đọc:

"Ta đóng đinh cho định mệnh nốt gầy

Buộc mảnh hồn tả tơi nhoè thao thức

Mặc vòng xoay vũ vần hư thực

Lặng miên man lạnh ngắt - mặc định ngày"

     Trầm lắng trong cách nghĩ cánh chơi của mình Mai Thanh Tịnh có nỗi khắc khoải riêng trong thơ một ngôn ngữ riêng có chất kỳ bí đó cũng là một chiêu quái trong cách thể hiện mình.

     Riêng nhà thơ Phan Văn Quang lại luôn lúng túng khi diễn đạt một điều gì đó. Anh còn khoe với tôi là mọi việc riêng của anh đều do các bạn lo cho hết. Hầu như các chuyến đi anh đểu trông cậy vào ba người bạn trong nhóm chuẩn bị cho hết mọi chuyện. Khi đưa tôi đến khu nhà thờ La Vang   không ngờ anh gặp được một bà dì ở quê lên đi lễ. Anh đã cỡ sáu chục rồi mà cứ như con trẻ vậy mừng muốn rơi nước mắt làm mọi người thấy ngậm ngùi. Thảo nào đọc thơ anh có những nét cô đơn tủi phận vì những lo toan trong cuộc sống. Đọc bài "Ngồi một mình" của anh tôi thấy buồn man mác với những câu:

"Vấn đề cũ cuối năm còn trả nợ

Ngân hàng ngâm thẻ đỏ ngồi run

Mấy thiệp cưới ngân nga chờ nhuận bút

Con mái già lật ổ xới tung"  

     Và để rồi mọi thứ lo toan trong anh lên tới tột đỉnh mà vẫn âm thầm chịu đựng:

"Ngồi một mình cuối năm trời trở gió

Vấn đề là không biết viết cho ai

Tim van hở thiếu tiền đi viện mổ

Nỗi buồn dầy năm tháng có lỳ chai"

     Tôi định đọc thêm bài "Thơ trên sân ga không có vé khứ hồi" của Quang thì Đức Tiên kêu lên:

   -À mà thôi đọc buồn thấy mồ!

     Anh đưa ngay cho tôi tập thơ của Xuân Lợi khi vừa về đến quán cà phê Giang Châu.   Lúc này trời vừa xẩm tối. Bản nhạc Trịnh vẫn vang lên nồng nàn cùng với những nét u hoài  rêu phong qua giọng hat Khánh Ly. Xuân lợi có tới mấy chục đĩa nhạc của Trịnh. Anh nói sẽ trọn đời chỉ nghe nhạc Trịnh mà thôi. Sự kiên định đó cũng phần nào thể hiện trong thơ của anh chàng kế toán nhà nước này. Nghe nhạc để an ủi mình để cân bằng nhịp sống đang sôi động từng ngày Xuân Lợi nghĩ thế và trút hết cảm xúc lắng đọng của mình vào những vần thơ về quê hương:

"Con trở về ray rứt không thôi

Nỗi buồn đọng dấu chân trâu ngõ vắng

Vẫn tháng ngày bao mùa mưa nắng

Lưng còng nghèo khó đắp đuổi quanh năm"

     Hay chỉ như nỗi nhớ mái trường thân yêu anh cũng có những tâm trạng khôn nguôi:

"Tuổi người qua chuỗi lênh đênh

Góc sân nắng loáng ghập ghềnh nhớ quên"

     Thơ Xuân Lợi lành hiền so với các bạn vì anh hướng tới cài bản ngã quê kiểng trong mọi nỗi niềm tâm tư đến ngay như nhưng câu thơ tình của anh cũng vẫn chăm chút một giọng quê:

"Bỗng thương

  gầu nước lẳng lơ

   Bỗng đau

   quang gánh em giờ nhẹ tênh"

       Tôi đang thả hồn về miền quê thơ của Lợi thì  Đức Tiên tỏ ra tị và nói:

    - Thì ra ông không chịu đọc thơ tôi. Vậy để tôi đọc nhé!

     Nói rồi Tiên đọc luôn bài thơ mới nhất có cái tên rất "Đĩ" là "Lưu đày Mắt em". Phải nói giọng đọc của Tiên hay thật hơi khê một chút nhưng cái âm khàn ấy lại được phát huy qua cách đọc bay bổng như trên đài vậy làm tôi cũng thấy mê:

"...Em rằng nào có can chi

Trái tim mắc cạn thôi thì...buông tay

Buộc thêm một nét lông mày

Thì ra ta đã lưu đày... mắt em"

     Phải nói Tiên làm thơ lục bát rất hay thực ra ở bài này tôi còn thích hai câu ở khổ trên đó là:

"Đếm nhầm mấy đốt ngón tay

Thiếu thừa bù lấp cọng ngày chia đêm"

     Chữ "cọng ngày" thật gợi và mới lạ. Sau đó anh còn khoe còn một loạt bài lục bát nữa như "Ta về làm kiếp ăn mày" "Cho Quê"...Nhưng thôi thế cho đủ " Lục Phủ ngũ tạng của bọn này hả?- Tiên nói rồi ngừng đọc thơ và cả bốn người hẹn tôi sáng hôm sau đi ăn   cháo má lợn để coi như buổi liên hoan chia tay tiễn tôi lên tàu ra Hà Nội.

     Hôm sau tôi chia tay tứ quái thơ ‘Sông Hãn" trong tiếng còi tầu rúc vang bên con sông Hiếu hiền lành và thơ mộng của thành phố Đông Hà. Trước khi con tàu chuyển bánh    Đức Tiên còn dúi vào tay tôi chai rượu Xika mà chúng tôi vừa uống dở nửa chừng. Tiên nói:

 -Anh uống nốt đi nhé và coi như cả bốn thằng chúng tôi đang ngất ngư cùng anh trên con tầu ra bắc.

     Tôi thấy rưng rưng khi tiếng còi tầu lại rúc lên khi chuyển bánh. Bốn người vẫn đứng ngóng theo trên sân ga cho đến khi xa khuất. Và thật không ngờ lúc này hai câu thơ trong bài "Thơ trên sân ga không có vé khứ hồi " của Phan Văn Quang lại vang lên trong tôi:

"Câu thơ xuân thì một đời lỡ chuyến

Hẩm hiu níu kéo phận người"

     Ngỡ như nhóm tứ quái Sông Hãn đang ở bên cạnh thế là tôi dốc ngưọc chai rượu tu một hơi đến cạn đáy. Con tàu hối hả đi. Tôi ngoái lại Đông Hà như một lời hẹn một mai sẽ về...

More...